Truyện thể loại Cổ Đại
Ngôn Tình , Cổ Đại , Cung Đấu , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Miêu Thất
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, cung đấu, thị giác nữ chủ, BE.
Dịch bởi: Gin
Beta: Mây
Văn án:
Bên ngoài hiên mưa rơi không ngớt, bên trong khung cửa hoa oằn trĩu buông mình, chàng tựa nép bên tai ta nói rằng: “Nhĩ Yên, nàng có thể vì ta … múa thêm một điệu cuối cùng nữa được không?”
Thái Tử và Thái Tử Phi phu thê ân ái, nhưng còn ta chỉ là một Trắc Phi bên cạnh người.
Ta là một vũ cơ, vào năm mười sáu tuổi ta được Hoàng Thượng ban tặng cho Ứng Tầm. Theo lí mà nói thân phận này của ta vốn không xứng làm Trắc Phi của chàng, nhưng chàng đã lấy ba vạn binh mã trong tay ra đổi lấy.
Ta đến tìm chàng, chàng chỉ nắm chặt lấy tay ta mà nói: “Nhĩ Yên, nàng phải là chính thê của ta.”
Lúc Ứng Tầm thốt ra lời này là năm chàng mười bảy tuổi, đương tuổi thiếu niên, gương mặt anh tuấn tựa trong tranh bước ra.
Những kỉ niệm thời niên thiếu lúc nào cũng trong sáng, đẹp đẽ.
Nó đẹp đẽ đến nỗi đã khiến ta quên mất, lời hứa của chàng thiếu niên năm đó vốn không đáng tin cậy.
Một năm sau đó, Thái Tử đã lấy cháu gái của thượng thư đại nhân. Ta không đi xem chỉ ngồi trong tẩm điện nhìn cành hoa đào nép mình bên cửa sổ. Cành lá mảnh mai treo những cánh hoa mong manh.
“Hoa nở thật đẹp.” Vãn Giang bước vào bỗng thốt lên tán thưởng sau đó thở dài, “Đốn đi thật đáng tiếc.”
Ta không đáp lời, bỗng nhớ đến việc của ba năm về trước. Lúc ta cùng cô ấy trồng cây hoa đào này đã từng hỏi: “Điện hạ có thích hoa đào không?”
Đúng lúc cô ấy đang lấy một chiếc khăn tay dịu dàng lau đi vết bụi trên tay ta.
Vãn Giang ngước nhìn, mỉm cười: “Không tính là thích, chỉ là đối với ngài ấy mà nói, nó rất quan trọng.”
Nghe nói hôm nay Thái Tử Phi vào cung trên đầu có cài một cây trâm khảm hoa đào.
Hoá ra lý do cô ấy nói rất quan trọng lại vì thế này.
“Đốn bớt đi.” Ta nhẹ giọng đáp lời Vãn Giang, “Màu hoa đào khiến ta chướng mắt.”
Đốc Công Thiên Tuế
- Chapter 24 1 năm trước
- Chapter 23 1 năm trước
- Chapter 22 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Truyện Đốc Công Thiên Tuế của tác giả Tử Ngọc Khinh Sương kể về Vân Tĩnh Uyển vốn là thiên kim thế già, nữ nhi của thần tử được trọng dụng, thế rồi lại đột ngột lưu lạc đến bước đường trở thành quan kỹ của giáo phường.
Mười năm trời, bóng đêm tăm tối vây lấy nàng, như vũng bùn hãm nàng xuống đáy, mãi không thoát ra được.
Nàng vẫn luôn nghĩ cách thoát ra, rơi vào đường cùng, vì bắt lấy một tia hy vọng mong manh, nàng chấp nhận đánh đổi bản thân.
Thật đáng tiếc khi nàng thướt tha yêu kiều hầu hạ, lại không biết nam tử lạnh lùng vô cảm trước mặt này chính là thái giám Tây Hán —— Giang Hoài Việt.
Tưởng rằng đêm dài sẽ một mình cô độc trải qua, lại không ngờ từ nay có người vượt mọi chông gai đồng hành.
Trẫm Không Muốn Sống Nữa
- Chapter 93 1 năm trước
- Chapter 92 1 năm trước
- Chapter 91 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Truyện mới lần này mà tác giả Mặc Nhiên Hồi Thủ gửi đến các bạn độc giả - "Trẫm không muốn sống nữa" là một câu chuyện hài hước và ngọt ngào nhưng không kém phần kịch tính được tạo ra bởi chốn quan trường tranh đấu không ngừng. Các nhân vật trong truyện ngôn tình cổ đại này đều được xây dựng với hình tượng hài hước và đáng yêu, từ nhân vật Phụ hoàng của Sầm Duệ cho đến thái giám hay các quan viên trong triều, nhìn đâu đâu cũng đều thấy nhân tố gây cười cả, bảo đảm khi nhảy hố các bạn sẽ được rất nhiều phen cười bò.
Nội dung truyện:
Mỗi khi đêm xuống, Hoàng đế Cung quốc sẽ dâng ba nén hương, lúc còn sống chỉ mong có thể: Giẫm lên mặt Phó Tránh, ngược thân Phó Tránh, đập vỡ tư tưởng của Phó Tránh.
Chỉ có như thế, ban ngày hoàng đế bệ hạ mới càng thêm cố gắng: Làm Phó Tránh kinh ngạc, làm Phó Tránh kinh ngạc, tiếp tục làm Phó Tránh kinh ngạc.
Nhưng trên thực tế là, đấu cả đời với Phó Tránh khiến Sầm Duệ hiểu rõ một đạo lý: Không tìm đường chết sẽ không phải chết.
Trên Vạn Dân Là Hoàng Đế Trên Hoàng Đế Là Phu Quân!
- Chapter 85 1 năm trước
- Chapter 84 1 năm trước
- Chapter 83 1 năm trước
Xuyên Không , Cổ Đại , Đam Mỹ , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
[Tác giả Giang Đường Công Tử -- Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ, Cổ Đại ]
Bạn đang đọc truyện Trên Vạn Dân Là Hoàng Đế, Trên Hoàng Đế Là Phu Quân! của tác giả Giang Đường Công Tử.
Dù có cách biệt nhau cả không gian lẫn thời gian, là xuyên đến thời không khác, dù là chuyển kiếp một lần nữa, thậm chí là bị tách ra khỏi nhau đời đời kiếp kiếp, nhưng duyên phận và sự gắn kết giữa chúng ta, mãi mãi vẫn nguyên vẹn, vẫn không bao giờ chia lìa.
Vinh Hoa Phú Quý - Phủ Thiên
- Chapter 394 1 năm trước
- Chapter 393 1 năm trước
- Chapter 392 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Nữ Cường , Cung Đấu
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Nhà cao cửa rộng, vinh hoa phú quý, nàng lại chỉ như một con chim nhỏ ăn nhờ ở đậu
Con đường thanh vân, cùng người nắm tay, một đời cạnh nhau cho đến bạc đầu.
Sau khi dưỡng mẫu qua đời đã đánh đấu một bước ngoặt kinh thiên động địa trong cuộc đời Chương Hàm.
Phụ thân và huynh trưởng tòng quân chiến đấu nơi biên giới xa xôi, mẫu thân cùng đệ đệ bị bắt làm con tin để thao túng nàng.
Một thiếu nữ thân cô thế cô phải tiến bước thế nào trêи con đường đời gian khổ đầy rẫy chông gai?
Câu chuyện về một thiếu nữ thông tuệ kiên cường với thân phận ăn nhờ ở đậu, gặp một chàng quận vương thâm tình phúc hắc bị giữ trong kinh thành làm con tin. Hai người nắm tay nhau vượt qua tất cả những thử thách khắc nghiệt của số phận để bảo vệ người thân, bảo vệ gia đình, bảo vệ những người họ trân quý và cùng nhau tiến đến Vinh Hoa Phú Quý.
Hoàng Quyền
- Chapter 79 1 năm trước
- Chapter 78 1 năm trước
- Chapter 77 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Cung Đấu
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Type: Mều; Lạc Vô Tình, Boringrain
Công ty phát hành: Pavicobooks
Thể loại: tâm kế, cung đấu, HE
Nội dung câu chuyện chỉ dùng hai câu ngắn gọn diễn tả khái quát:
- Mỗi một người có một đời danh thần, muôn vàn bộ mặt.
- Nhưng cũng bằng sức một người, khơi lên sóng gió.
Hắn không yêu nàng, nàng không thương hắn.
Hắn nhất quyết phải lật đổ nàng, nàng nhất định phải giày xéo hắn.
Hắn không muốn cưới nàng, nàng tuyệt đối không thèm lấy hắn.
….Nếu có một ngày, buộc phải động phòng thì nàng sẽ leo lên trên, đè đầu cưỡi cổ hắn.
*
Hoàng quyền vừa thay, tựa sóng xô cát.
Bên này có hắn, gian ngoan hiểm độc, sắt đá vô tình.
Bên kia có nàng, gia thế bất minh, che giấu tài tình.
Chiếm nước của ai, thành nhà của ai?
Ai ngậm cười uống chén rượu độc, để chu sa trước ngực* phải đổi dời?
Ai ngồi trên hoàng quyền mở lối hoàng tuyền, mưu cao kế hiểm, lật đổ đối phương?
Ai nhìn trân trối giữa Cửu Trùng cung, binh khí vang lên, chia tình đôi ngả?
Phồn hoa loạn thế, khuynh thành bại quốc, hắn không chịu lui, sao nàng phải nhường?
…. Rốt cuộc là nàng làm loạn thế gian hay thế gian làm loạn nàng đây?
Chu sa trước ngực: Chu sa có màu đỏ bán ở tiệm thuốc bắc, đó là vị thuốc bắc chữa bệnh tâm thần nhưng là chất độc bảng A, người ta thường nhờ thấy phù thủy vẽ bùa trừ tà rồi đeo nó lên chiếc ngực để tránh ma hành.
Phồn hoa: sầm uất.
Trích đoạn:
Ninh Dịch – Tri Vi
“Tiện thiếp xin kính ly này, chúc gia tộc ba trăm bảy mươi hai người của vương gia xuống suối vàng trong men rượu ngây ngất, say sưa mộng mị!” Mười ngón tay thon dài của nàng nhẹ nâng kim bôi, đôi cánh môi hồng non nớt khẽ mỉm cười ý nhị.
“Đa tạ!” Khẽ nhướng mày kiếm, hắn cười nửa miệng cầm lấy kim bôi, xoáy sâu cái nhìn vào ánh mắt chan chứa cảm xúc của nàng: “Có điều này, thật là có lỗi khi đến lúc này mới nói cho nàng hay, đường xuống suối vàng, buộc phải có nàng đi theo hầu hạ bổn vương…Tân vương phi của ta à!”
*
“Năm đó, tại Cổ Tự nghe tiếng mưa đêm, giữa lúc đèn tàn sương nhạt, thoáng vẳng lại tiêu khúc ‘Giang Sơn Mộng’, lời rằng: mộng có giang sơn, giang sơn như mộng…Kết thúc cuộc hỗn chiến một mất một còn này chúng ta sẽ thu được lợi lộc gì đây? Chẳng phải chỉ là nửa vò rượu lạt, mấy khúc tiêu sầu, đôi bên rệu rã, chí khí kiệt quệ, tóc mai điểm bạc, nhiêu đó thôi sao? Chi bằng, ngay lúc này đây, hai ta cùng rút tay về, ngai vị của ta đổi lấy quốc gia của nàng, bỏ lại cơ đồ bá nghiệp cùng ân oán lưỡng tộc cho người khác lao tâm khổ trí giải quyết là xong.”
“Tiếc là, cả đời ta chỉ muốn ngài lao tâm khổ trí vì nó mà thôi!”
*
Cố Nam Y – Tri Vi
“Ta muốn người bước ra khỏi chiếc lồng đang giam giữ mình, ta muốn người ngắm nhìn cả thiên hạ chứ không phải một thước ba thốn ngay trước mặt. Ta không muốn người sống mãi trong vô cảm, mỗi bát cơm nhất định phải đòi tám miếng thịt. Ta muốn người dùng cảm xúc thật sự để nhìn thẳng vào ta, ta muốn người hiểu, thế nào là khóc, là cười, là ganh ghét so đo, là giận hờn cãi vã, là yêu thương thật lòng.”
“….Đợi đến lúc ta thoát khỏi chiếc lồng tâm lý chật hẹp để nhìn thế giới bên ngoài có người yêu kiều ủy mị thướt tha; cởi lớp áo choàng che thân kín kẽ để học được mỗi bữa cơm có thể ăn ngoài tám miếng thịt; biết tận hưởng thế gian bao la rực rỡ sắc màu bằng cái nhìn mới mẻ thích thú; học cách hiểu thế nào là khóc, là cười, là ganh ghét so đo, là giận hờn cãi vã, thế nhưng khi ta muốn tâm sự những điều này với nàng thì trời đất mênh mông, biển người vô tận, lúc ấy, ta biết tìm nàng chốn nao?”
“Nếu đã như vậy, ta còn cần cuộc sống ‘phá kén chui ra’ vô vị này để làm gì? Thà dùng một cỗ áo quan, một manh vải lụa để người khác đem đi chôn cho xong!”
*
Hách Liên Tranh – Tri Vi
“Tri Vi, ta vẫn luôn đứng đợi tại chốn này, nàng không qua bên đây, cũng không cho ta bước sang bên đấy, vậy thì ta sẽ mãi chờ nàng ở nơi này. Chỉ mong nàng nhớ rằng, những lúc mệt mỏi, hãy lùi một bước, quay đầu ngoảnh lại, sẽ thấy ta luôn đứng đợi nàng.”
* Một thước = 33,3 cm
*Một thước ba thốn: 1 thước ba thốn = 43,33333 cm
* Cổ Tự: hay còn gọi là Tiên Phong Tự (đầu thời Minh), dựng dưới vách đá núi Nga Mi tỉnh Tứ Xuyên.
Mộc Lan Vô Huynh Trưởng
- Chapter 52 1 năm trước
- Chapter 51 1 năm trước
- Chapter 50 1 năm trước
Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại , Nữ Cường
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bạn đang đọc truyện Mộc Lan Vô Huynh Trưởng của tác giả Cầu Nguyện Dưới Đài Hành Hình. Chuyện xưa không phải là sử ký, mong mọi người không quá khắt khe, tìm hiểu lịch sử trong truyện.
Tuyến tình cảm không phải trọng yếu nhất
Ra ngoài gặp được đồng đội cùng chiến đấu, ngay cả chiến hữu (1) cũng hoảng hồn
Mười hai năm sinh hoạt cùng nhau, vào sinh ra tử, không ngờ được Mộc Lan lại là một người điên cuồng, biến thái
Đây là một câu chuyện xưa khiến bạn không ngờ được.
Từ một nữ pháp y hai mươi tám tuổi xuyên thành Hoa Mộc Lan cởi giáp về vườn nên Hạ Mục Lan cảm thấy áp lực rất lớn.
Kết cục hoàn toàn khác với truyện xưa, không có hoa tươi và những tràng vỗ tay. Hoa Mộc Lan ba mươi tuổi, xuất ngũ về quê trở thành một quái vật trong lời đồn của hương thân phụ lão.
Thâm Cung Kế
- Chapter 37 1 năm trước
- Chapter 36 1 năm trước
- Chapter 35 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Cung Đấu
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bạn đang đọc truyện Thâm Cung Kế của tác giả Lâm Tố Lê. Thâm cung sâu tựa biển, lòng người càng khó dò
Tưởng đâu triều đình đã là thủ đoạn ùn ùn, nhưng chốn hậu cung vì ích lợi, vì quyền lực, vì vinh hoa phú quý, trước nay đều không thiếu thiêu thân và mưu sâu kế hiểm.
Ba mươi sáu kế, các nữ nhân còn vận dụng thuần thục hơn cả, vì tranh giành tình cảm, ai nấy thi nhau trổ hết tài năng.
Vì ghen ghét, ganh tị, họ có thể dìm chết đối thủ.
Cùng xem nữ nhân nơi thâm cung làm sao để nhấc tay làm mưa, lật tay làm mây, từng bước đi tới đỉnh.
Sườn Núi Lạc Phượng
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
- Chapter 8 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Nữ Cường , Khác , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Phạn Thiên Suzy.
Editor: Khế – Clinomania
Beta-er: Quýt – Clinomania
Thể loại: Nguyên tác, Ngôn tình, Cổ đại, HE, OE, Tình cảm, Giới cầm quyền, Truyện ngắn, Nữ cường, Quan trường
Giới thiệu:
Vì hoàn thành tâm nguyện của một người, ta đi vào thế gian giẫm lên sự thật giả dối, nhưng khi nhìn thấy người cao cao tại thượng lạnh lùng ung dung, trong nháy mắt ta chỉ thấy máu ngọt.
Tình yêu của ta, ta muốn trả thù.
Tag: Cuộc sống thường dân.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Lục Phượng Châu┃Nhân vật phụ:┃Khác:
Tóm tắt một câu: Ta đến để hoàn thành tâm nguyện của một người.
Hợp Cẩn
- Chapter 23 1 năm trước
- Chapter 22 1 năm trước
- Chapter 21 1 năm trước
Cổ Đại , Đam Mỹ
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bạn đang đọc truyện Hợp Cẩn của tác giả Lộc Bát Kim. Hắn có tình cảm với một người, cầu gia tộc cho họ thành hôn, nhưng mà người ấy cũng không có tình cảm với hắn
Chính tay hắn huỷ hoại tình cảm vô tư của cả hai, khiến cho mọi thứ không thể nào như trước được nữa.
Trích đoạn:
Hai mươi ba tháng năm, đêm lạnh, gió như bóng ảnh, trăng tựa lưỡi liềm.
Thích phủ đèn đuốc sáng trưng, đèn lồng đỏ thẫm được treo trên cao, đập vào mắt là hồng trù tơ lụa, sắc đỏ trước mắt làm lòng người tràn đầy vui mừng.
Lúc này rượu đã quá ba tuần, tân khách mặt đỏ tai hồng, có người đã không biết xấu hổ, nhao nhau ồn ào mời rượu, người hầu ở bốn phía, đợi tân khách tan hết thì bọn họ cũng có thể xin uống chén rượu.
Trong không khí huyên náo, bóng dáng tân lang đã chẳng thấy đâu, nhưng kính rượu xong rồi nên cũng không ai để ý.
Tọa Cửu Liễu Thối Tổng Ma
- Chapter 23 1 năm trước
- Chapter 22 1 năm trước
- Chapter 21 1 năm trước
Cổ Đại , Đam Mỹ
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bạn đang đọc truyện Người Chỉ Là Cát Bụi Giữa Nhân Gian của tác giả Tọa Cửu Liễu Thối Tổng Ma. Khi tình yêu dần lụi tàn, khi mọi thứ đều về với cát bụi…
Trích đoạn:
Lưu Duyệt Minh cảm thấy rằng, chỉ khi có một mình trong màn đêm thăm thẳm, tại phòng ngủ vỏn vẹn có một tủ quần áo, một giường và một bàn, anh mới là chính mình. Chỉ như thế mới có thể khiến anh thả lỏng chút ít, nụ cười hèn mọn dối trá đầy vẻ lấy lòng trên mặt mới chậm rãi tan biến. Sau đó, trên khuôn mặt tầm thường chẳng có gì đặc biệt ấy sẽ không bộc lộ bất kỳ cảm xúc nào nữa, lạnh nhạt hờ hững.
Cô độc và trống rỗng vẫn luôn bầu bạn với Lưu Duyệt Minh, vẫn luôn bám theo anh từ khi anh biết ghi nhớ, ước chừng bắt đầu từ hồi bảy tám tuổi nhỉ? Có lẽ khi ấy không biết cái gì là trống rỗng, cái gì là cô độc, chẳng qua là cảm thấy thế giới này cách anh một lớp lụa mỏng, trông thì mờ ảo, chạm vào cũng không biết là có thật hay không.
Mẫu Hậu Theo Ta Đi
- Chapter 108 1 năm trước
- Chapter 107 1 năm trước
- Chapter 106 1 năm trước
Cổ Đại , Cung Đấu , Bách Hợp , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Hoặc Hứa Hữu Nhất Thiên
Thể loại: Bách Hợp, Cổ Đại, Cung Đấu, Cung Đình Hầu Tước
Couple: Sở Trạm x Diệp Tư Vũ
Editor + Beta: Trầm Ngôn ( Shoshi5999)
Văn án:
Lần đầu gặp gỡ,
Nàng là Hoàng tử bình thường tử nhỏ đã mất đi mẫu thân, còn nàng tuy sinh ra gia thế hiển hách nhưng lại là Hoàng hậu bị thất sủng.
Nàng chỉ tay về phía hoàng cung nói: "Ta muốn hóa thành chim bay ra khỏi nơi này, ngươi sẽ cùng ta đi chứ?"
Nàng cười gật đầu: "Được, nếu có một ngày như thế, ta sẽ cùng ngươi rời đi."
Mười năm sau,
Nàng là thiếu niên nơi sa trường, là Vương gia chiến công hiển hách. Còn nàng vẫn là một thân bạch y, bình thản đạm nhiên ở trong cung.
Nàng ngẫng đầu, ưỡn ngực nói: "Không cần biến thành chim ta vẫn có thể thoát khỏi cái l*иg này. Ngươi nguyện ý cùng ta đi chứ?"
Nàng như cũ nhàn nhạt cười, nhưng không có cho nàng một câu trả lời vừa lòng.
Thay đổi bất ngờ,
Nàng lĩnh binh bình định, được chọn trở thành Thái tử. Mà nàng, vì gia tộc liên lụy liền bị biếm vào lãnh cung.
Trong lãnh cung, nàng đối nàng vương tay nói: "Mẫu hậu, theo ta đi."
Vì nàng, chẳng sợ vạn kiếp bất phục!
Kính - Song Thành
- Chapter 60 1 năm trước
- Chapter 59 1 năm trước
- Chapter 58 1 năm trước
Huyền Huyễn , Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bạn đang đọc truyện Kính - Song Thành của tác giả Thương Nguyệt. Song Thành là quyển thứ hai trong hệ liệt Kính của Thương Nguyệt. Song Thành là phần sau của truyện Thuyết Định Thư, và là phần trước của truyện Phá Quân.
Ý nghĩa của Song Thành là hai tòa thành nằm đối xứng nhau qua mặt Kính Hồ, giống như phần thực và phần ảo trong gương (kính). Phần thực là Già Lam thành của đế quốc Thương Lưu đang thống trị, phần ảo là những vong hồn của người Không Tang trong tòa ảo thành Vô Sắc.
Dông tố thổi tuyết bay loạn xạ, mù mịt lưng chừng trời, che trùm mặt trời giữa trưa.
Màn trời bên ngoài cơn bão tuyết vẫn một màu xanh thẳm, đây đó cánh ưng chao liệng.
Từ trên không nhìn xuống, núi tuyết Mộ Sĩ Tháp Cách ở giữa những đỉnh băng khổng lồ chập chùng trùng điệp, giống như một hạt sáng chói nhất trong chuỗi minh châu trên mũ bạc, lấp lánh tỏa ánh. Nhưng ánh sáng đó giờ phút này đã bị bão tuyết tràn ngập non nước phủ mờ.
Con Đường Cáo Mệnh Của Bà Bà Nhà Nông
- Chapter 50 1 năm trước
- Chapter 49 1 năm trước
- Chapter 48 1 năm trước
Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Nữ Cường , Gia Đấu , Điền Văn , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Tam Dương Thái Lai
Thể loại: Xuyên Không, Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Cổ Đại, Quan Trường, Truyện Sủng, Truyện Gia Đấu, Điền Văn
Giới thiệu:
Trúc Lan xuyên qua thành nữ phối nghịch tập làm ruộng, thực hiện ba cấp nhảy, kết hôn, sinh con, làm bà bà, trọng điểm ác bà bà trong văn nghịch tập.
Không nói đến chuyện 26 biến 36, dẫn thêm sáu đứa con, hai đứa con dâu, mấy đứa cháu, ngoài ra còn thêm một trượng phu, trọng điểm không phải là là trượng phu của nguyên thân, mà là người hại nàng xuyên qua.
Trúc Lan thành nguyên thân mới biết được, bị hai con dâu hố thảm, con dâu cả giọng lớn, tự mang công năng não bổ, một chút việc nhỏ đến miệng nàng đã thay đổi mùi vị.
Con dâu thứ hai nhát gan yếu đuối, gặp người lập tức khóc, đắp nặn Trúc Lan thành hình tượng bà bà ác độc.
Trúc Lan, “....... Cuộc sống này thật không có cách nào qua mà.”
Người nào đó, “Còn có ta.”
Trúc Lan, “Ha hả, ngươi là người hố ta thảm nhất!”
Người nào đó, “......”
Bẩm Báo Điện Hạ, Thái Tử Phi Lại Đi Kiếm Tiền Rồi
- Chapter 15 1 năm trước
- Chapter 14 1 năm trước
- Chapter 13 1 năm trước
Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bạn đang đọc truyện Bẩm Báo Điện Hạ, Thái Tử Phi Lại Đi Kiếm Tiền Rồi của tác giả Mộng Sơn Hà. Nguyệt Y Nhiên trời sinh đã có năng khiếu và hứng thú với các loại vũ khí, nhờ có khả năng nhìn thấu cấu tạo của chúng, thế nên tinh thông vô cùng việc chế tạo ra các loại khí giới.
Vô tình xuyên không về cổ đại, Nguyệt Y Nhiên có thân phận mới là công chúa hòa thân.
Phải đi tới quốc gia khác, gả cho Thái Tử, nhưng mà theo cô tìm hiểu, nàng công chúa nguyên bản trước khi cô xuyên qua đã thành công khiến Thái Tử căm ghét, thù hận đến cực điểm…Mà kệ đi, cô đâu có quan tâm, Nguyệt Y Nhiên bình tĩnh bày tỏ, là một thanh niên của thế kỷ 21, cô chỉ muốn phát tài.
Quý nữ trong kinh muốn biết hành tung của thái tử? Cô chỉ cần đưa tiền là bán, tới trước được trước!
Bạch liên hoa muốn dùng sự ác độc của cô để làm nổi bật lên sự yếu đuối của nàng ta? Cô bày tỏ, thu phí theo lần, diễn xuất đảm bảo yên tâm!
Còn tên cẩu thái tử suốt ngày bị ám sát kia, Nguyệt Y Nhiên cứu hắn hết lần này đến lần khác, tiền đã kiếm được đầy rương đầy túi.
Nhưng, sau nhiều lần Nguyệt Y Nhiên phát hiện ra tên cẩu thái tử này đang cố tình tạo nguy hiểm, sau đó đợi cô đến cứu?
Cố Ngôn Chiêu bị vạch trần thập phần ủy khuất. "Nhiên Nhiên, ngoài tiền ra nàng có thể cũng nhớ thương Cô một chút hay không?"
Kỳ Dao Lục
- Chapter 34 1 năm trước
- Chapter 33 1 năm trước
- Chapter 32 1 năm trước
Huyền Huyễn , Cổ Đại , Bách Hợp
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bạn đang đọc truyện Kỳ Dao Lục của tác giả Mộng Vũ Thần Phong. Thị giác Lục Tuyết Kỳ:
Đêm ấn đầu tiên nhìn thấy, minh nguyệt trên cao, ánh sáng lại dịu dàng lan toả, rơi rụng khắp mặt đất
Có một thân ảnh nho nhỏ ngồi xổm ở trong góc khóc thút thít, khiến cho lòng nàng tràn đầy xúc động, thế là nàng kéo cánh tay của nàng.
Một lần nữa gặp gỡ, nàng cho nàng tình thương ấm áp, để nàng một lần nữa có được người nhà.
Lần thứ ba gặp mặt, nàng vì cứu mình, mà cùng mình lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm.
Thứ tư gặp mặt, lần này nhất định phải nắm thật chặt tay của nàng, nhưng lại một lần nữa bỏ lỡ cơ hội được bên cạnh nàng.
Vì cái gì, mỗi một lần gặp nhau đều ngắn như vậy, mỗi một lần tách rời đều lâu dài như vậy, lâu đến chính mình cứ nghĩ sẽ không còn được gặp lại lần nào nữa....
Sư Tôn Mèo Con Của Bổn Tọa
- Chapter 32 1 năm trước
- Chapter 31 1 năm trước
- Chapter 30 1 năm trước
Huyền Huyễn , Cổ Đại , Trọng Sinh , Hệ Thống , Đam Mỹ
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Truyện Sư Tôn Mèo Con Của Bổn Tọa của tác giả Thịnh Vãn Phong kể về Tống Thời Việt là đồ đệ của Vân Trì, nhưng trước kia hai người lại tựa như xa lạ, Vân Trì làm người thanh lãnh, không để tâm tới đệ tử là bao, tình cảm sư đồ thôi càng không cần phải nói.
Thế rồi không biết thiên ý thế nào, lại bổ một tia sét xuống Vân Trì, khiến hắn trở về ba năm trước, còn không phải ở trong cơ thể mình, mà là thành mèo con của đồ đệ, còn bị buộc trói định với một hệ thống tên Cứu vớt vai phản diện hắc hoá
Trước khi mọi thứ phát sinh, tai hoạ chưa thành hình, mèo con (sư tôn) mới biết, thì ra tên quan hốt sh*t (đồ đệ) của mình là một người mềm lòng.
Tống Thời Việt: Mèo con mèo con, hôm nay còn muốn ăn cá khô nhỏ không?
Đệm thịt phấn nộn roẹt một tiếng cào lên cuốn bí tịch hỏa hệ bên cạnh Tống Thời Việt, Vân Trì: Meo ~ (Bản tôn nháo vì muốn ăn cá à? Bản tôn muốn ngươi tập pháp nhập chính đạo!)
Tống Thời Việt liếc mắt nhìn cuốn bí tịch kia, bừng tỉnh đại ngộ: Hóa ra mèo con muốn ăn cá nướng!
Vân Trì: Méo? Méo? Meo? (Không, ta không... Cá nướng thơm quá trời ~)
Độ Ta
- Chapter 12 1 năm trước
- Chapter 11 1 năm trước
- Chapter 10 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Linh Dị , Khác , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Tồn Du
Thể loại: Cổ đại, đoản văn, ngôi thứ nhất, yêu quái, HE
Editor + Bìa: Fish From Nowhere
Giới thiệu
Đuôi rắn của hắn quấn lên ta, hai mắt mờ sương: “Điện hạ phải chịu trách nhiệm với ta.”
Ta sợ tới mức giật mình! Đây không phải là một hòa thượng đứng đắn! Hắn thậm chí còn không phải là người!
Một tháng trước, hắn còn lần Phật châu, mặt mày nghiêm chỉnh, giọng nói lạnh nhạt: “Thí chủ, bần tăng là người xuất gia, thỉnh tự trọng.”
—
Trích đoạn:
“Bần tăng pháp hiệu Tĩnh Khánh.” Hắn dừng một chút, giọng nói nhỏ hơn: “Bần tăng không có ý nguyện hoàn tục.”
Đầu ta đầy vệt đen, hòa thượng này được cho một cây thang liền leo lên nóc nhà lật ngói, vậy mà…… vậy mà hắn dám nghĩ đến việc làm phò mã.
Ta đang muốn chửi ầm lên, đột nhiên trong tay ta có thêm một vật bằng tơ lụa, nhìn kỹ lại thì chính là cái yếm uyên ương màu đỏ thẫm của ta.
Tiếng khóc của ta đình trệ, run rẩy hỏi hòa thượng, thứ này từ đâu tới?
Hòa thượng dường như còn có chút đắc ý: “Bần tăng thấy khăn gấm này có chất liệu thượng thừa, bèn giặt sạch sẽ làm khăn dự phòng cho điện hạ.”
“……”
Ngôn Tình , Cổ Đại , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, thị giác nữ chủ, ân oán tình thù, BE.
Tác giả: Ô Ngang Vi Vương
Dịch bởi: Ngọc Linh
Beta: Mây
Văn án:
Vì hái thuốc cho Lý Cẩn, ta ngã gãy chân.
Hắn nói ta không tự lượng sức còn muốn qua mắt thiên hạ.
Hoàng thượng tứ hôn, phong ta làm Thái tử phi, hắn kháng chỉ, lấy a tỷ ta làm vợ.
Hắn nói a tỷ thiện lương không tranh với đời, ngày sau còn có hắn bảo hộ. Còn ta tâm cơ trùng trùng, khiến hắn ngay cả nhìn cũng chê bẩn mắt.
Sau này, ta vinh quang xuất giá. Hắn lại ở giữa phố ngăn kiệu hoa, đáy mắt hồng hồng hỏi ta “Tiểu cô nương trên Đào Hoa sơn năm đó là nàng, đúng không?”
Khánh Hi Kỷ Sự
- Chapter 24 1 năm trước
- Chapter 23 1 năm trước
- Chapter 22 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bạn đang đọc truyện Khánh Hi Kỷ Sự của tác giả Hồng Trư Hiệp. Là một bộ dựa vào lịch sử, nhưng viết những điều hư cấu bên lề, tác giả đột hiện sự chân thật, tinh tế của từng nhân vật, lột tả được nội tâm, tình cảnh của họ.
Khánh Hi Kỷ Sự mang đậm phong cách cổ xưa, nơi hoàng cung nguy nga tráng lệ, cũng khắc khoải vô số nỗi niềm, của những người đang và phải tranh đấu.
Một thiếu niên thay đổi tên mình, mang áo xanh, dù là bóng dáng mờ mịt, cũng khiến người khác nhìn thấy không thể quên được.
Gió mây biến ảo, kẻ trung hiền bị diệt cả nhà. Hắn niết bàn sống lại ở cõi a tì địa ngục nhưng cam chịu làm nô tài ti tiện chốn thâm cung để con của kẻ thù sai bảo, chỉ mong tự tay loại bỏ đất phiên, dẹp loạn biên cương, hoàn thành chí lớn của cha.
Máu và nước mắt đầy vạt áo song mặt không đổi sắc, hắn thâu tóm anh tài, thu nạp thuộc hạ cũ ở trong ngoài cung đình, khắp trời nam đất bắc tung hoành ngang dọc để lúc kiếm sắc ra khỏi vỏ sẽ trảm kẻ gian tà, rửa sạch tủi nhục hận thù.
Hung Nô đến xâm phạm, đất phiên mưu phản, bốn phía loạn lạc, dưới hàng ngàn hàng vạn âm mưu, tương lai cõi Trung Nguyên khó mà lường được. Song đối với hắn lại là cơ hội tốt duy nhất lóe lên trong nháy mắt rồi biến mất…
Thể loại
- Truyen tranh
