Truyện thể loại Cổ Đại

Tất cả thể loại truyện
Sắp xếp theo:
Sắp xếp theo:
Thừa Tướng Phu Nhân
0 0 0

Thừa Tướng Phu Nhân

Thừa Tướng Phu Nhân

Ngôn Tình , Cổ Đại , Trọng Sinh

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Thể loại: Cổ đại, Trọng sinh báo thù
Edit: Trảm Phong
Số chương: 165

Trong kiếp trước nàng xuất thân là con của chính thê vợ cả của Binh bộ Thượng thư Vân gia.

Tuy nhiên nàng lại nổi danh là nữ tử háo sắc  bị người người xem thường.

Là nữ tử phóng đãng suốt ngày chỉ biết theo đuổi nam nhân chạy khắp nơi.

Là đối tượng ngay cả vị hôn phu đều chán ghét khinh bỉ.

Mặc dù là dòng chính nữ, lại cha không thân, nương không thương, ở trong phủ ngay cả hạ nhân cũng có thể tùy ý bắt nạt.

Thật vất vả trở thành hoàng hậu, phong lâm thiên hạ, lại bị người hãm hại, tứ chi bị chặt đứt ngay cả hài nhi trong bụng đều hóa thành một vũng máu.

Lần nữa mở mắt, tất cả nhu nhược sợ hãi trong mắt đều biến mất không thấy gì nữa, thay vào đó là giảo hoạt cùng cơ trí. Nàng thề, những kẻ đã từng bắt nạt nàng, nguyên một đám tất cả đều phải trả giá thật lớn!

Ác bộc khi dễ chủ? Cho ngươi xuống hoàng tuyền!

Muội muội giả nhân giả nghĩa? Vạch trần mặt nạ dối trá của ngươi!

Kế mẫu mưu hại? Cho ngươi xuống địa ngục tỉnh lại lỗi lầm!

Tổ mẫu chán ghét? Làm ngươi tức giận đến thất khiếu chảy máu chết không nhắm mắt!

Hoàng đế hãm hại? Muốn đem nàng gả cho thiếu niên thừa tướng ác liệt xấu xí, thân thể tàn tật? Tốt, gả ai mà không phải gả? Dù sao nàng cũng là kẻ Vân gia chán ghét, bất quá đổi địa phương tái đấu mà thôi.

Nhưng là ai nói cho nàng biết, thiếu niên thừa tướng hai chân tàn tật diện mục xấu xí tính tình âm trầm bất định cùng trong truyền thuyết thế nhưng không giống với? Mà ngay cả cuộc sống sau khi kết hôn đều cùng trong tưởng tượng của nàng khác nhau trời vực…

Vân Khanh trợn mắt há hốc mồm trừng mắt to, si ngốc nhìn tuyệt sắc mỹ nam tử trước mặt, nuốt nước miếng một cái, lắp bắp chỉ vào Phong Lam Cẩn một thân hỉ phục thừa tướng đỏ thẫm.

“Ngươi… Ngươi ngươi… Ngươi là Phong Lam Cẩn?”

Nam tử nắm hỉ xứng bình tĩnh ngồi ở trên xe lăn, nhìn thấy Vân Khanh khiếp sợ như vậy, đuôi lông mày hơi động một chút, trên mặt bất động thanh sắc, khóe mắt lại khẽ chảy xuôi theo nụ cười thản nhiên.

“Nếu không, nương tử nghĩ sao?”

Nhất Hồ Thanh Trà Đảo Giang Hồ
0 0 0

Nhất Hồ Thanh Trà Đảo Giang Hồ

Nhất Hồ Thanh Trà Đảo Giang Hồ

Kiếm Hiệp , Cổ Đại , Đam Mỹ

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Tình trạng bản gốc: Hoàn (30 chương+2 phiên ngoại)
Editor: Nguyệt Lam
Thể loại: giang hồ, cổ trang, nhất công nhất thụ, mỹ công bình phàm thụ, HE

Truyện hết sức nhẹ nhàng và sâu lắng có thể xem tựa như một chén trà nóng thoang thoảng Tuy nhiên có lẽ sự bình đạm này lại đủ sức khuynh đảo giang hồ đi.

Nhân Vật Phản Diện Thật Tuyệt Sắc
0 0 0

Nhân Vật Phản Diện Thật Tuyệt Sắc

Nhân Vật Phản Diện Thật Tuyệt Sắc

Kiếm Hiệp , Ngôn Tình , Cổ Đại

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Editor: Snowflake HD + Du
Thể loại: Cổ đại, sủng, giang hồ.
Nguồn cv + raw: tangthuvien.vn và Vũ Linh
Tình trạng: 48 chương.

Trong giang hồ gần đây, những nhân vật phản diện mọc lên như cỏ dại nhiều không đếm xuể.

Lê Tử xuất thân trong danh môn chính phái cảm thấy rất áp lực.

Tuân lệnh sư môn nàng xuất sơn xuống núi diệt kẻ xấu nhưng lại bị ma đầu ma giáo nhìn trúng.

Biết được chân tướng mồ hôi của Lê Tử không ngừng rơi xuống...

Nhân vật chính: Lê Tử, Thủy Đông Lưu

Nhất Chích Linh Dương Lưỡng Chích Lang
0 0 0

Nhất Chích Linh Dương Lưỡng Chích Lang

Nhất Chích Linh Dương Lưỡng Chích Lang

Cổ Đại , Cung Đấu , Đam Mỹ

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Thể loại: Cổ trang, nhất thụ lưỡng công, cung đình, hai phúc hắc cường công thoát tuyến thụ dễ dàng
Độ dài: 55 chương (hoàn)
Biên tập: Lam Nguyệt (Nguyệt Nữ).

Tất cả mọi chuyện rốt cục phát sinh như thế nào, Lương Dịch đến bây giờ vẫn không hiểu. Cậu chỉ biết là cậu bị một người lai lịch bất mình dùng phương pháp nhanh như chớp bắt lấy, sau đó bản thân vô luận gào hét giải thích ra sao cũng chỉ nghe thấy tiếng gió thổi rít bên tai. Khi bản thân bị vác đến đầu óc choáng váng, lúc đầu trọng cước nhẹ, chỉ nghe thấy “Rầm” một tiếng. Đợi đến khi cậu thần trí tỉnh lại mới phát hiện đó là âm thanh bị ném vào chiếc lồng sắt lớn.

Ngân Điêu Nữ
1 0 0

Ngân Điêu Nữ

Ngân Điêu Nữ

Ngôn Tình , Cổ Đại

1

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Thể loại: Cổ đại
Converter: ngocquynh520
Editor: meoancamam 
Số chương: 10 chương

Bởi vì làm giàu mà buôn bán,  chính vì thế nàng mới thắt lưng buộc bụng, làm bánh bán không lấy lãi.

Nàng cũng chẳng còn cách nào khác bởi nàng vốn ước ao trở thành một đầu bếp chuyên làm bánh ngọt nhưng tay nghề không tốt lại nhiều ý tưởng kỳ quái khiến cho ước mơ chưa thực hiện được.

Không ngờ cạnh quán của nàng lại xuất hiện một thái giám què. Hắn tìm người diễn vờ mình ăn bánh của nàng ho ra máu, dọa khách hàng của nàng chạy mất.

Thật là nhỏ mọn, hắn chỉ vì một chậu nước nàng hắt nhầm vào người lại mang thù đến tận bây giờ.

Chiếc bánh to như vậy chắc cuối cùng cũng bổ béo lũ chuột.

Ôi! thật sự là có một con chuột to ăn vụng bánh của nàng nha!

Nàng hăng hái đuổi trộm, vô tình ngã vào thùng tắm nhà hắn,

Người nam nhân này tim còn nhỏ hơn hạt gạo, thế mà lại cáo quan bắt nàng chứ

Hại nàng bị dính xú danh (2) rình trộm nam nhân tắm,

Muốn giải thích, chăm sóc hắn để đền bù,

Khi danh dự mất hết, tức đến ói máu thì nàng mới phát hiện ra,

Cái tên trộm dụ nàng vào bẫy kia, chính là con chồn hắn nuôi...

--- ----

(1) thắt chặt dây lưng: theo thành ngữ thắt lưng buộc bụng

(2) xú danh: danh tiếng xấu

Nhất Tiếu Thiên Hạ Túy
0 0 0

Nhất Tiếu Thiên Hạ Túy

Nhất Tiếu Thiên Hạ Túy

Kiếm Hiệp , Cổ Đại , Đam Mỹ

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Nguyên tác: Mĩ Mĩ Chi Âm (靡靡之音)
Edit: Minh Nguyệt
Thể loại: Đam mỹ, cổ trang, giang hồ, nhất công nhất thụ

Trên giang hồ đang có lời đồn về võ lâm  tiên đoán tương sinh ”Nghiệt”, “Thục”.

Một người vừa mới sinh ra đã khắc chết hết tất cả những người thân, được mệnh danh là sát tinh cả đời cô độc, nhưng lại đem lòng yêu duy nhất một người.
Một người lại là ma đầu chuyển kiếp, một thân đầm đìa máu tươi chỉ đợi hoàn lại tội nghiệt kiếp trước.

Cao tăng Thiếu Lâm đã tiên đoán một trong hai người chính là thứ tử của Mộ Dung thế gia ── Mộ Dung Địch Trần, nhưng lại không biết hắn đến tột cùng là thiên sát cô tinh khắc phụ khắc mẫu, hay là chuyển thế ma tinh sát thần sát phật, chỉ biết rằng “Nghiệt”, “Thục” hai người gặp nhau vào năm Mộ Dung Địch Trần bảy tuổi.

Vì để ngăn cản huyết khởi tinh phong lại một lần nữa tái diễn, phu phụ nhà Mộ Dung đã an trí Nhị công tử tại một biệt uyển riêng biệt, không dám và cũng không có thể quá thân cận với hắn; Mộ Dung Địch Trần dường như đã bị vứt bỏ tại hoang viện, cho nên dưỡng thành tính cách quái gở lãnh ngạo, rốt cục, thời cơ trong lời tiên tri cũng đã đến, Mộ Dung Địch Trần trong nóng ngoài lạnh cùng Kỷ Ngộ Ngôn ngoài mềm trong cứng, hai vị công tử phong tư xuất chúng trong thời đại hỗn loạn đen tối này, rốt cuộc ai là “Nghiệt”, ai là ”Thục”?

Tình Yêu Đan Xen
1 0 0

Tình Yêu Đan Xen

Tình Yêu Đan Xen

Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại

1

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Số chương: 10
Convert: ngocquynh520
Editor: San San

Mọi người nghĩ nếu mình đụng trúng làm vỡ một gương đồng cổ thì phải đền bù bao nhiêu?

Cũng vì thế mà cô nghĩ chỉ cần đền tiền là có thể bù đắp được.

Không ngờ chẳng hiểu sao linh hồn lại trở về triều Tống

Không cẩn thận nhập vào bên trong một cơ thể bị bệnh

Diện mạo không đẹp hơn nữa ngay cả dáng người cũng không dám nhìn

Cô còn chưa nói chuyện yêu đương mà phải thay tân nương gả đi....

Trời ơi! "Vị hôn phu của cô" lại là nam nhân lý tưởng trong lòng cô

Vì ở bên cạnh hắn cô có thể bỏ lại người thân và bạn bè

Từ bỏ quá khứ...để sống trong thời đại kỳ lạ này

Đáng tiếc cô và thần may mắn luôn lướt qua nhau

Đang lúc cô nghĩ đã tìm được hạnh phúc lại bị cưỡng bách trở lại hiện đại....

Phúc Tấn Bị Bệnh
0 0 0

Phúc Tấn Bị Bệnh

Phúc Tấn Bị Bệnh

Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Hài Hước

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Editor: Gà
Thể loại: Cổ đại, hài sủng, HE
Số chương: 10 chương

Đối với những cung nữ trong chốn thâm cung ngày xưa thì việc được người khác ôm thẳng bay vào hậu cung lên làm sủng phi.

Còn đối với nàng thì có ước nguyện to lớn là đến Ngự Thiện Phòng để học nấu ăn.

Nhưng nàng vì nhàm chán mà rất muốn kiếm chuyện làm.

Mỗi ngày, nàng không quản mệt nhọc đều dậy sớm hóa thân thành người "Hồng nhan bạc mệnh". 

Còn lợi dụng các vị thái giám tốt bụng kia để giúp nàng ăn vụng rồi học trộm.

Cuộc sống trôi qua tương đối nhàn nhã hài lòng,

Nhưng có lẽ quá vừa lòng, nên nàng mới gặp phải khắc tinh ──

Trong phủ đại thần Nội Vụ có bánh trẻo rán ư?? Không, gặp phải "bộ đôi gian xảo" bối lặc có tâm cơ!

Vì gặp nhau vô cùng bi thảm, mà hắn vô tình biết bí mật của nàng.

Không chỉ bị nam nhân này trù tính phải ăn cay dưới trời nóng bức để "Dưỡng sinh", còn phải nghe lệnh hắn, mỗi ngày đều phải đuổi bắt mèo lại bị mèo cào, cả ngày khổ não vì bị đùa cợt.

Dụng tâm chỉnh nàng như vậy, nhất định do hắn hận nàng thấu xương đúng không?

Nhưng vì sao lúc nàng muốn làm tiểu nhân nguyền rủa hắn nửa đời sau không có cơm ăn thì hắn lại không biết xấu hố giả vờ ăn điểm tâm rồi lại ăn luôn nàng vậy …

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
0 0 0

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Ngôn Tình , Cổ Đại

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Editor: Losedow
Thể loại: Cổ đại

Lời dẫn: 

Ở Dị Thiên Nhai đã được bao phủ bởi một vùng tuyết trắng ngần sáng lóa dưới ánh trăng, ánh trăng sáng cong cong, sương giăng trắng cả đất, tất cả tạo nên một bức tranh vô cùng tuyệt đẹp như thơ như họa.

Ở trên Dị Thiên Nhai được xem như quang cảnh rất đẹp  nhưng ở dưới thì không đẹp được như trên núi. Trên con đường nhỏ có tên Phong Tuyết chạy giữa hai ngọn núi, gió lạnh gào thét mà qua cuốn theo vô vàn bông tuyết bay lượn giữa không trung.

Có tiếng sáo vang lên từ trên vách núi, nghe loáng thoáng như một khúc quân ca. Người thổi sáo trình độ không cao nhưng hơi lại rất dài, khúc quân ca này mặc dù chệch choạc nhưng được cái âm lượng rất lớn, xuyên qua tiếng gió gào thét truyền thẳng xuống dưới vách núi, truyền vào trong tai mọi người.

"Đã thổi được ba năm rồi, tại sao vẫn còn sai nhịp được?" Một người khách buôn là Lão Hồ co người bên chân con lạc đà của mình, bịt tai than thở.

Lão Lý là người đã sinh sống nhiều năm trên con đường đầy gió tuyết này đã cuộn mình trong chiếc áo bông, chậm rãi lấy một chiếc mũ che tai bằng da cáo ra đội lên đầu, thoải mái nhắm mắt chuẩn bị ngủ: "Quen rồi, đi ngủ sớm thôi, bài này không thổi hết đêm sẽ không dừng lại".

Lão Hồ giương mắt nhìn lên trên vách núi nhưng gió tuyết đã che khuất tầm mắt. Ông ta vỗ vỗ khuôn mặt đông cứng vì lạnh, cho thêm củi vào đống lửa rồi mới cuộn chặt áo bông. Sau khi suy nghĩ một lát, ông ta lại móc lấy hai cục bông từ trên áo ra nhét vào tai, ngả người nằm xuống, ngập ngừng nói: "Cũng không biết ai đang thổi sáo trên vách núi, ngày ngày thổi, đêm đêm thổi, gió tuyết lớn như vậy mà vẫn cứ thổi, chẳng lẽ không lạnh à?"

Lão Lý đã nửa chìm vào giấc mơ, ngáp một cái, trả lời câu được câu chăng: "Không biết hắn có lạnh không, tôi chỉ biết người này thổi quân ca tồi như vậy, nếu như Dận sư phụ nghe thấy thì chắc chắn sẽ tức giận đến hộc máu".

Dận sư phụ là nhạc công giỏi nhất Đại Lương, bài quân ca này chính là tác phẩm thành danh của ông ta.

Mười năm trước, Đại Lương và nước Đại Sóc ở phía nam trở mặt. Đêm trước ngày đại quân xuất chinh, trong lúc các tướng quân tuyên thệ, Dận sư phụ xúc động trước bầu không khí trang nghiêm, múa bút vẩy mực ngẫu hứng sáng tác trước ba quân, một mạch viết xong khúc quân ca, làn điệu sục sôi, hát lên làm mọi người cuồn cuộn huyết khí, sĩ khí dâng trào. Từ đó khúc quân ca này trở thành lựa chọn số một để khích lệ sĩ khí trước khi giao chiến, ông ta cũng một khúc thành danh, thiên hạ đều biết tiếng, danh vọng tăng gấp trăm lần.

Nếu để ông ta nghe thấy có người thổi khúc quân ca ông ta hài lòng nhất một cách thê thảm thế này thì sợ rằng sẽ tức giận đến mức ra roi thúc ngựa đến Dị Thiên Nhai ở mãi vùng biên tái, lôi cổ người thổi sáo trên vách núi xuống chửi mắng thậm tệ.

Đại Lương và Đại Sóc giao tranh mười năm, đánh vô số trận, ngươi cướp một mảnh đất của ta, ta lại cướp mạnh đất đó về, hai bên giằng co không dứt.

Mới đầu trăm họ hai nước còn rất hào hứng, nghe ngóng tình hình chiến sự là việc phải làm hàng ngày mỗi lúc trà dư tửu hậu. Hôm nào có người biết được một tin tức từ nguồn không chính thống là nhất định sẽ giữ chắc như giữ một pháo đài quân sự quan trọng, chờ đến lúc tất cả mọi người trong quán trà đều hứng thú mới chịu bắt đầu kể chuyện.

Sau đó càng ngày càng nhiều trận chiến diễn ra, hôm nay ngươi thua ta thắng, ngày mai ngươi thắng ta thua, đánh tới đánh lui cũng không có gì mới. Cùng với thời gian, hứng thú của trăm họ cũng nhạt dần, những chuyện như tên Nhị Cẩu Tử nhà đối diện nhìn trộm khuê nữ nhà hàng xóm tắm, bà chủ bán rượu liếc ngang liếc dọc với đứa ở đưa rau lại trở thành chủ đề tán chuyện. Suy cho cùng thì đánh nhau sống chết vẫn không thú vị bằng những việc vặt vãnh trong cuộc sống xung quanh.

Đại Lương là nước yếu, mấy năm nay thường thua trận, không những phải cắt đất bồi thường mà còn dùng cả chiêu bài gả công chúa cầu thân để được tạm thời bình an. Trong vòng mười năm Đại Lương đã gả bốn công chúa, hai người yếu đuối đã mất ngay trên đường đến Đại Sóc, một người vào cung chẳng bao lâu cũng mất vì nhớ nhà buồn bã u sầu, đành phải gả công chúa An Ninh đến Đại Sóc bình an. Do công chúa An Ninh xinh đẹp mê người nên Sóc vương mừng rỡ phong làm quý phi, từ đó cuộc giằng co ở biên giới hai nước mới được hạ màn.

Nhiều năm chiến đấu, không dễ gì được yên ổn một hồi, tướng sĩ hai nước cũng rất mệt mỏi, vì vậy hai bên hiểu ngầm vạch một đường thẳng chia đôi khu vực tranh chấp nhiều nhất, hai quân dựng trại đóng quân dọc theo đường thẳng này, không còn xâm phạm lẫn nhau.

Vì vậy đường thẳng này cũng trở thành biên giới tạm thời, Dị Thiên Nhai ở chính giữa đường thẳng này, quả thật là một nơi cả hai bên đều không quản được.

Đánh trận là đánh trận, làm ăn là làm ăn, trao đổi thương mại của người dân hai nước chưa bao giờ gián đoạn. Do có vị trí địa lí rất tốt nên khe núi Phong Tuyết đã trở thành con đường các khách buôn thường xuyên phải đi qua.

Ba năm trước có người bắt đầu thổi sáo trên Dị Thiên Nhai, thổi ngày này sang ngày khác, tháng này sang tháng khác, khách buôn qua lại bị ép phải nghe đủ ba năm, từ lúc đầu bị làm phiền phát điên đến lúc có thể coi như một khúc hát ru là một quãng đường hết sức gian khổ.

Thổi sáo ba năm, thời điểm thổi không cố định, thổi bao lâu cũng không cố định, không có bất cứ quy luật nào, hoàn toàn phụ thuộc tâm tình người thổi sáo. Có lúc bắt đầu từ nửa đêm, thổi đến hết đêm. Có lúc bắt đầu từ trưa, thổi một lần là dừng. Còn lúc hắn vui vẻ sẽ thổi lâu hơn hay lúc không vui hắn thổi lâu hơn thì không có người nào biết được.

Trừ các khách buôn lạc đà không thể không đi qua Phong Tuyết câu, tướng sĩ hai quân trong quân doanh dưới chân núi cũng bị tiếng sáo thường xuyên vang lên giữa đêm này ám ảnh và hành hạ ba năm.

Đám hiệu úy không ngủ được mấy lần nổi giận đùng đùng dẫn binh lính trèo lên Dị Thiên Nhai, muốn bắt người thổi sáo này về đánh cho một trận. Tuy nhiên Dị Thiên Nhai vừa cao vừa dốc, gió lớn tuyết trơn, trèo lên cao còn không có cả chỗ đứng, người bình thường hoàn toàn không thể trèo lên được, vì vậy lần nào cũng phải mất công mà về.

Vậy người thổi sáo trèo lên kiểu gì? Vấn đề này thật sự làm mọi người vô cùng khó hiểu.

Đêm nay tiếng sáo lại vang lên đến nửa đêm, trong quân doanh Đại Lương, một binh sĩ cấp thấp vừa kéo quần vừa run rẩy đi từ nhà vệ sinh ra, trong lòng tưởng nhớ ổ chăn ấm áp, co chân chạy về doanh trại trát đất theo tiết tấu của tiếng sáo.

Chạy được nửa đường, hắn vội dừng lại, nghiêng đầu lắng nghe. Cung... Thương... Giác... Chủy (ngũ âm thời xưa, gồm cung, thương, giác, chủy, vũ)... Ờ, quả nhiên lại thổi sai.

Ba năm, thằng con mình ở quê đã biết chạy rồi mà tiếng sáo này vẫn không có một chút tiến bộ nào, lần nào cũng sai ở cùng một chỗ. Binh sĩ hả lòng hả dạ buộc dây lưng, mẹ mình vẫn nói mình đầu óc bã đậu, thiên hạ không có ai ngu ngốc hơn. Mẹ sai rồi, trên đời này vẫn còn có người ngu ngốc hơn con, người trên Dị Thiên Nhai này chính là một trong số đó.

Tái Thế Làm Phi
0 0 0

Tái Thế Làm Phi

Tái Thế Làm Phi

Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Trọng Sinh

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Thể loại: Ngôn tình cổ đại, trùng sinh, sủng
Độ dài: 53 chương
Edit: Liệt Hỏa Các
Beta: Mạc Y Phi, Tửu Thanh

Mạnh Uyển ở đời trước là đích nữ nhà thừa tướng nhưng lại vì tình yêu nam nữ mà hủy hôn ước với tam điện hạ, lại cùng với môn khách Tô Ký Trần xuất thân bần hàn mà bỏ trốn.

Cứ nghĩ sẽ có cuộc sống hạnh phúc nào ngờ lại bị hành hạ. Mẹ chồng ghét bỏ, luôn miệng trách móc nặng nề, nàng lại chẳng mang thai nổi, còn bị ái thiếp đuổi cổ ra khỏi nhà phu quân, mỗi một việc xảy ra đều khiến lòng nàng dần nguội lạnh.Chịu đựng đến lúc chỉ còn hấp hối, nàng mới biết người luôn âm thầm bảo vệ, giúp đỡ cha mẹ nàng lại chính là Tam điện hạ đã bị nàng vứt bỏ.

Trùng sinh sống lại, nàng thề tuyệt đối sẽ không đi lầm đường như kiếp trước, nhất định phải hiếu thảo với cha mẹ, hết lòng yêu thương nam nhân tốt bụng kia…

Mãnh Phi Giá Đáo, Chọc Giận Cao Lãnh Tàn Vương

Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại , Nữ Cường

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Thể loại: Xuyên không, nữ cường
Edit: nguyenthituyen, Chickenliverpate
Số chương: 163

Là Vương gia nhưng không những mang theo dung mạo xấu xí mà còn tay chân tàn phế, chẳng thể tự lo liệu cho chính bản thân mình.

Đến khi đã 27, 28 tuổi, Hoàng đế thấy không ổn liền muốn nạp phi cho hắn. Nhưng ai làm phi của hắn thì mới thích hợp? Thiên Kim trốn, cô nương tránh, tất cả mọi người đều tránh còn không kịp.

Giữa lúc hoàng đế bối rối không biết chọn ai thì Tống Ẩm Ca xuất hiện.

Ngày thứ hai sau khi Tống Đại Mãnh xuyên qua thành Tống Ẩm Ca, nàng đã bóc hoàng bảng mà chẳng ai dám bóc, mang một thân giá y gả cho tàn vương mà không ai dám gả...Đêm động phòng còn làm chuyện không ai dám làm, đó chính là chọc giân Tàn Vương.

Trong mắt người ngoài, nàng chính là Nhàn Vương Phi ôn nhu, thiện lương.

Trong mắt Hoàng đế, nàng thật sự là hảo nhi tức hiếu thuận, hiền huệ.

Trong mắt ý trung nhân, nàng là hảo cô nương, hảo Vương Phi

Vậy mà đối với Tàn Vương nàng chỉ là nữ nhân thô lỗ, thấp kém, dã man, hư vinh, xú nữ nhân!

Hắn nói: Một ngày Bổn vương còn chưa chấp nhận ngươi, ngươi vĩnh viễn cũng chỉ là hạ nhân bưng trà rót nước cho Bổn vương! Đời này Bổn vương cũng sẽ không chạm vào ngươi!

Thế nhưng...

"Tống Đại Mãnh, cái tên này không thích hợp với nàng, sau này gọi là Ẩm Ca có được hay không?"

"Ta thô lỗ, thấp kém! Dã man, hư vinh..."

"Kẻ nào? Kẻ nào dám nói như vậy? Bổn vương đánh chết hắn!"

Sau này Tống Ẩm Ca mới ngộ ra được một đạo lý:

Không phải tất cả những người cần xe lăn đều tàn phế, hắn rất có thể nhẹ nhàng như chim yến, bất luận so với kẻ nào cũng đều nhanh nhẹn hơn. Không phải tất cả những người mang mặt nạ đều xấu xí, hắn rất có thể nghiêng nước nghiêng thành, phong hoa tuyệt đại!

Liễm Âm Vấn Tình
0 0 0

Liễm Âm Vấn Tình

Liễm Âm Vấn Tình

Cổ Đại , Đam Mỹ

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Thể loại: Đam mỹ tiểu thuyết – Cổ phong nhã vận

Vào cuối mùa thu mọi vật hoang tàn, cỏ cây xơ xát, 

Trong nội viên của Vương phủ, trong một gian phòng nọ, ánh nến cháy hừng hực, thi thoảng lại có từng trận rên rỉ truyền ra. Đám nô tài ra ra vào vào, tất cả đều sắc mặt ngưng trọng.

Ngoài phòng, Lục vương gia Hiên Viên Liễm Âm sốt ruột đi tới đi lui, thấy một nha đầu mang ra một chậu máu loãng, Liễm Âm cả kinh xông đến hỏi:

- Khanh nhi thế nào rồi?

- Bẩm Vương gia, Vương phi nàng… nàng xuất huyết rất nhiều! – Tiểu nha đầu hoảng hốt thưa.

- A! - Tiếng kêu khàn giọng thảm thiết.

Liễm Âm cả kinh liền đòi xông vào nội thất. Một bên lão bộc giữ chặt hắn, nói:

- Vương gia! Trong phòng uế khí quá nặng, thỉnh người đừng nên vào a!

- Khanh nhi!

Liễm Âm nôn nóng hai mắt đỏ ngầu, xô lão bộc xông vào nội thất, chỉ thấy trong phòng vô cùng hỗn loạn. Bà đỡ ôm trong tay đứa nhỏ mới sinh máu me nhầy nhụa, thấy Liễm Âm tiến vào, sợ hãi thưa lên:

- Vương gia… Tiểu vương gia…Ngài…Ngài…

Liễm Âm kinh sợ nhìn đứa nhỏ trong tay bà đỡ, như thế nào lại không khóc la? Đứa nhỏ nào mới sinh hạ không phải cũng khóc nháo lên sao?Vừa thấy đã đau đớn không thốt nên lời, đứa bé kia vẻ mặt tím tái, nhất định là tử thai! Lệ không thể tuôn rơi…

Khanh nhi, đứa con mà ta và nàng chờ đợi, cuối cùng lại không còn nữa! Khanh nhi, ngươi biết được đứa con mình vất vả sinh hạ sớm mất đi, ngươi sẽ đau khổ biết nhường nào!

Nghĩ đến Khanh nhi, Liễm Âm sững người, rồi kéo lấy bà đỡ vội hỏi:

- Khanh nhi nàng thế nào?

- Vương gia, Vương phi xuất huyết không dứt, sợ là… Sợ là… – Bà đỡ vẻ mặt khổ sở.

Liễm Âm thấy trong lòng như vừa bị người ta chém một nhát đao, đau đớn toàn thân, hét lớn:

- Mau mời ngự y đến! – Nói xong, vội lao đến trước giường, vỗ về khuôn mặt trắng bệch – Khanh nhi, ngươi phải tỉnh, Khanh nhi!

Trên giường dáng mạo mê man chậm chạp mở mắt, run rẩy đưa tay hướng đến khuôn mặt Liễm Âm, khẽ vuốt:

- Âm, thiếp sợ không qua khỏi, không thể sống cùng chàng và con. Hãy hảo chăm sóc con chúng ta…

Liễm Âm nắm chặt tay nàng, nước mắt tuôn như mưa, đau lòng không cách nào mở miệng: Khanh nhi đáng thương, nàng còn không biết con chúng ta đã mất! Khẽ hôn bàn tay nhỏ nhắn trắng ngần, lại không ngừng gật đầu.

- Âm, thiếp rất yêu chàng, cảm tạ chàng cũng yêu thiếp, thiếp thực hạnh phúc, cũng thực thoả lòng. Sau khi thiếp đi, chàng phải sống tốt, tìm cho con chúng ta một mẫu thân khác… – Khanh nhi vẻ mặt yếu ớt, rồi thấp giọng thở dài – Kiếp này được tương ngộ làm tri kỉ, chỉ trách thiếp bạc mệnh như tờ giấy. Kiếp sau sẽ không phụ tình chàng, nhất định bên nhau.

Trăn trối xong, đầu từ từ lệch sang một bên, Vương phi hơi thở đã không còn.

- Không! Khanh nhi!!

Liễm Âm chỉ cảm thấy hồn phách lạc đi, ngơ ngẩn ngồi trước giường nhìn nương tử trước mặt, lẩm bẩm trong miệng:

- Đây không phải sự thật, không phải! Khanh nhi, nàng chỉ là đang ngủ, phải không?

Một lúc sau, Liễm Âm lại đột nhiên phát ra một trận gào thét tuyệt vọng quằn quại:

- Không! Khanh nhi! Ta không cần nàng sinh con, Khanh nhi, nàng phải trở về! Nàng… trở về đi… – Nói xong,đoạn lại gào khóc.

Nô tài xung quanh, tất cả cũng gạt lệ. Lục vương gia cùng Vương phi tình cảm phi thường sâu đậm. Vương gia mười bảy tuổi cưới Vương phi, không hề có một trắc phi* nào khác, ngay cả a hoàn thị tẩm cũng không hề đòi hỏi. Vương phi sau khi về phủ, cùng Vương gia hai người tình thâm bên nhau, hòa hợp êm ấm, làm cho người ta ngưỡng mộ không thôi. Vương phi về phủ ba năm mà không có thai, vất vả mới mang thai lần này, thật không ngờ lại là nhân gian thảm kịch!

- Nhất định phải sống bên nhau! Nhất định phải sống bên nhau… – Liễm Âm cười thảm không ngừng lặp đi lặp lại.

Trên trời nguyện làm chim liền cánh, dưới nhân gian nguyện làm phu thê muôn đời. Câu nói yêu xưa ai oán vang lên bên tai. Hiện giờ chính mình và Khanh nhi đã nghìn trùng biệt li, bản thân như con nhạn cô độc, như nhánh cây lìa cành héo khô…

*****

* trắc phi: vợ lẽ

Lão Cha
0 0 0

Lão Cha

Lão Cha

Cổ Đại , Đam Mỹ , Hài Hước

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Thể loại :  Cổ trang, giang hồ, hài.
Diễn viên: cường công – Triển Quang Phong aka đại hiệp ăn tàn phá hại của giang hồ tiểu thụ – Tả Tễ Nguyệt aka ‘vợ’ bị cướp về
Diễn viên khác: Triển Tư Hoàn X Tương Mạt, Triển Mộ Liễu X Triển Hoài Quân, Triển Niệm Linh, Triển Niệm Hoa. X Trác Tấn Minh
Edit: An Nguyệt Nhã

Mọi người đồn rằng lão gia thì phong nhã, còn nhị gia thì hiền tuệ.

Ngoài ra họ còn có thêm năm đứa con rất đáng yêu làm nên một nhà hạnh phúc vô cùng...

Tuy rằng Triển gia mỗi ngày đều rất náo nhiệt, tuy rằng nói gia hòa vạn sự hưng..(gia đình hòa thuận, vạn sự như ý)

Tuy rằng nói ồn ào hay phúc, tuy rằng nói…

Thực ra, chúng nhi tử muốn nói nhất chính là: “Cha, cha đừng có gây thêm phiền phức cho chúng ta nữa!”

Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu
0 0 0

Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu

Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu

Ngôn Tình , Cổ Đại , Nữ Cường

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Nàng là tiểu thư phủ tướng quân không có tiếng tăm gì, một đạo thánh chỉ sắc phong Quận chúa, nàng trở thành người được mọi người tôn sung, trở thành một quân cờ trong cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị hoàng đế.

Nhưng ai biết, nàng - một tiểu thư dịu dàng có gương mặt tiểu bạch thỏ lại cất dấu một linh hồn phúc hắc như lang sói?

Nàng là tiên y trắng nõn được vạn dân kính ngưỡng!

Nàng cũng là tà y mị hoặc, giết người vô tình!

Đáng tiếc, không có người nào nhìn được diện mạo thật của nàng!

Hắn, Đế vương lãnh huyết trong truyền thuyết, chinh chiến sa trường, đùa bỡn thiên hạ trong tay.

Một cuộc chiến tranh, bọn họ đối nghịch trên sa trường. Hắn vì thiên hạ, nàng vì bảo vệ người thân của mình! Đao kiếm hướng về nhau, sống chết cùng đánh, nhưng hai tâm lạnh lẽo kia vì sao lại càng đến gần nhau hơn!

Một âm mưu, nàng rơi vào tuyệt cảnh, hắn giống như thiên thần bay xuống, đưa tay về phía nàng: “Hậu cung bổn vương còn thiếu một hoàng hậu, ngươi nguyện ý không?”

***

“Báo! Hoàng thượng, quân địch đột kích!”

Hoàng bào vung lên: “Lập tức điều chỉnh quân nghênh chiến, xung phong liều chết chiến đấu!”

“Nhưng, thủ lĩnh cầm quân là hoàng hậu nương nương!” Dứt lời, vị tướng sĩ kia thiếu chút nữa đầu chôn xuống đất.

Hoàng bào đập nứt mặt bàn: “Khốn kiếp! Sao không nói sớm!”

Dứt lời, lập tức hạ lệnh lần nữa: “Lập tức hạ lệnh lui về phía sau ba mươi dặm. Sau đó gửi cho hoàng hậu một văn thư, nội dung cầu hòa!”

Tướng sĩ kia thiếu chút nữa ngã xuống đất: Hoàng thượng! Trong một tháng gửi ba phong thư cầu hòa, bây giờ còn đưa à!

Nội dung thứ hai:

Hoàng bào mặt đen đi lại trước mặt nữ nhân, mặt như bạch ngọc, xinh đẹp tựa như rắn, cắn răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào nữ nhân đang nhàn nhã, tự tại: “Mộ Dung  Cẩm, nàng rốt cuộc muốn làm gì?”

Người bị điểm tên nhấc chân xuống nói: “Hoàng thượng không nhìn thấy sao? Tuyển tú a! Nơi này mỹ nữ ngàn dặm mới tìm được một người, hoàng thượng tùy tiện nhặt hai người, hay là toàn bộ đều thu?”

Hoàng bào đứng dậy, quát lạnh: “Người đâu, đem toàn bộ đám nữ nhân này ném hết ra ngoài cho trẫm!”

Nhìn sát thần mặt lạnh từng bước từng bước đi tới gần, nữ nhân rốt cuộc ý thức được hậu quả nghiêm trọng, cười lấy lòng nói: “Hoàng thượng a! Có gì từ từ cùng nói!”

Hoàng bào một tay khiêng nữ nhân lên: “Cô vương thích dùng hành động để nói chuyện!”

--- ------ ----

Nàng là người xảo trá đồng thời cũng là người vô tâm vô tình!

Hắn là đế vương lãnh huyết bá đạo, giết người không chớp mắt!

Hắn cưng chiều nàng, không cần lý do. Nàng tin hắn, không cần bất cứ cớ gì!

Cả đời tìm kiếm cái gì? Phồn hoa chỉ ở sau, có một người sống chết cùng mình, như thế đã đủ!

Nữ cường, không ngược, nam chủ rất lợi hại! Một với một, tuyệt đối sủng!

[Đông Phương Bất Bại Đồng Nhân] – Lãnh Mạc Giáo Chủ Cùng 2B Đại Hiệp

Kiếm Hiệp , Cổ Đại , Đam Mỹ , Hài Hước

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Th loi: Cổ trang, giang hồ, hài, 1×1, HE
Edit: Spum-chan + Eris

Một câu chuyện vui nhộn về việc một bao đại hiệp gặp được Đông Phương giáo chủ lần đầu tiên liền cảm thấy rung động như đã tìm được chân ái của cuộc đời mình.

Ngược lại cảm giác của bao đại hiệp khi Đông Phương giáo chủ gặp hắn lần đầu tiên liền cảm thấy mình gặp phải một tên 2B (ngốc)

Câu chuyện này kể về hai người không biết là ái nhân hay là cừu địch.

Lang Kỵ Trúc Mã Lai
0 0 0

Lang Kỵ Trúc Mã Lai

Lang Kỵ Trúc Mã Lai

Cổ Đại , Cung Đấu , Đam Mỹ , Ngược

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Thể loại: đam mỹ, cổ trang, cung đình, thanh mai trúc mã, hoan hỉ oan gia, ấm áp, ngược nhẹ, 1×1, HE
Editor: Le
Tình trạng bản gốc: Hoàn – 36 chương
Nhân vật chính: Nhạc Kiêu x Lăng Tuần
Nhân vật phụ: Hoài Lễ, Hoài Dương, Lăng Giác, Nhạc Lan Thư…

Trong truyện thì em thụ vốn là công tử của phủ thượng thư, còn anh công lại là con trai của một võ tướng, Vì thế khi còn nhỏ đã đi theo hoàng thượng săn bắn mà gặp nhau.  Anh gầy gò đen đúa chẳng có chút đáng yêu, thấy em trắng trẻo mập mạp chẳng hiểu sao trong mắt anh lại thành nhu nhược ướt át bẩn thỉu, thấy ghét nên ra cạp em nó chảy máu vai, khởi đầu cho mối “huyết” hải thâm cừu của đôi oan gia hoan hỉ =)))

5 tuổi cắp sách đi học chung, ngôi trường tư thục liền oanh oanh liệt liệt trở thành chiến trường cho 2 bạn ghi dấu chiến tích, có điều ghét nhau chả ai bằng nhưng thân nhau cũng chả ai sánh kịp, 2 bạn cứ vừa đấm đá vừa cười đùa mà lớn lên. Lần nọ vì thách đấu nhau hại em suýt chết đuối, anh mới kinh hoảng nhận ra mình sợ mất em đến mức nào, từ đây suy nghĩ về em cũng dần dần biến chất, cuối cùng nhận ra tình cảm của mình trong giấc mộng xuân đầu tiên khi mới 13 tuổi =.,=

Không muốn kéo em nhúng chàm, anh lựa chọn một mình ôm tình đơn phương bắt đầu xa lánh. Em tưởng anh thay đổi nên rất buồn, cũng giận không thèm nói chuyện với anh nữa. Qua 2 năm, em lên kinh khảo thí, vô tình ngã ngựa trọng thương, anh thấy mình không cứu được em thì vô cùng tự trách, ôm em thề sẽ không bao giờ rời em nữa.

Trong triều có bạn vương gia cũng rất thích ẻm, chờ ẻm 8 năm không thấy ăn thua đâm ra chán đời, mượn rượu tính làm liều với em. Em trong lúc nguy ngập liền gọi tên anh cầu cứu. Anh đương nhiên xuất hiện vô cùng đúng lúc, lấy danh phận hái hoa tặc liền cuỗm ẻm đi luôn. Trốn vào trong rừng lại đem thùng dấm ra đổ qua đổ lại, 2 tên ngốc tử rốt cục cũng hiểu rõ lòng mình:”

Giải thích một chút về tên truyện: Đây là câu thơ thứ 3 trong bài “Trường Can Hành” của Lý Bạch. Bài thơ này là nguồn gốc của thành ngữ “thanh mai trúc mã”. Bốn câu đầu tiên của bài thơ như sau:

Thiếp phát sơ phú ngạch,
Chiết hoa môn tiền kịch
Lang kỵ trúc mã lai(1)
Nhiễu sàng lộng thanh mai(2)

Tạm dịch:

Em tóc vừa xõa trán,
Ngắt hoa chơi trước nhà.
Chàng vờ cưỡi ngựa đến,
Đuổi nhau quanh ghế ngồi.

____________
(1) Trúc mã ở đây là gậy tre mà trẻ con lấy giả làm ngựa để cưỡi (chứ không phải “ngựa tre”).
(2) Sàng ở đây là một thứ ghế (chứ không phải “giường”).

Lạnh Lùng Tể Tướng Liệt Hỏa Hoàng Đế
0 0 0
Lạnh Lùng Tể Tướng Liệt Hỏa Hoàng Đế

Cổ Đại , Cung Đấu , Đam Mỹ

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Thể loại: cổ trang, cung đình, cường cường, mỹ công, mỹ thụ.
Chuyển ngữ: Băng Viêm.
Beta: Tiểu Lang

Vào thời đại Thuận An hoàng triều năm thứ hai mươi, Nam Anh quốc.

Nam Anh quốc được xem như một quốc gia hùng mạnh trong bốn phương, không chỉ có quân lực hùng mạnh mà còn do dã tâm bành trướng thế lực khiến mọi người e sợ, mà quan trọng hơn nó có được một vị hoàng đế anh dũng, vì này là  Thuận hoàng đế hai mươi tuổi đăng cơ đã thu phục được bốn quốc gia không nhỏ, không chỉ yêu dân như con, còn lấy đức phục người, mà điều duy nhất làm cho người ta thở dài chính là, hắn cũng là một phong lưu hoàng đế, thượng đẳng phong lưu trong sử sách.

Người ta nói hoàng đế có tam cung lục viện không có gì lạ, nhưng là hắn không chỉ có ba nghìn giai nhân (số thực) mà còn gần ba trăm cái nam sủng vô cùng sinh đẹp, có thể nói chỉ cần hắn thích, hắn sẽ đem toàn bộ về cung, đến khi chán mới thôi, thế nên con nối dõi của hắn rất nhiều.

Bất quá, đại khái bởi vì con nối dòng thật sự nhiều lắm, mà lão thiên gia cũng ghen tị người ta, ngoại trừ cho hắn năm đứa con xuất sắc, còn lại đều thuộc dạng thường thường, nếu không phải mắc bệnh quỷ gì đó, thì sẽ là ngu ngu ngốc ngốc, ai~ Người không kẻ hoàn hảo a! Này là câu cửa miệng của hoàng đế gia.

“Cha?”Nam hài lôi kéo góc áo của phụ thân, bất mãn nhăn lại cái mũi nhỏ nhắn, “Cha, nương nói, ngươi không cần lộ ra vẻ mặt háo sắc này.”

“A, háo sắc sao?”Nam nhân sờ sờ khuôn mặt “Không có a!” Tuy rằng đã bốn mươi lăm tuổi, nhưng tựa hồ thời gian không hề lưu lại dấu vết gì trên mặt hắn, vẫn là khuôn mặt tuyệt luân, làn da trắng noãn cùng nét thành thục của nam nhân, càng làm cho vẻ xinh đẹp của hắn tỏa ra tứ phía, khiến không ít người đi đường bất giác ngoái nhìn.

“Liệt ngươi xem cái tiểu mỹ nhân bên kia như thế nào?”Nam tử thần tình háo sắc chỉ về phía thân ảnh cao lớn bên bờ sông.

“Di?” Du Trúc Liệt thuận theo phương hướng hắn chỉ mà nhìn, quả nhiên thấy được dung mạo khiến hắn khó quên “Oa!!” Trừ bỏ phụ thân, hắn chính là tới bây giờ cũng không cho rằng có người so với cha hắn còn đẹp hơn.

“Mỹ?” Du Trúc Thuận vỗ vỗ hai má đứa con “Nhìn này mái tóc đen dài thật đẹp!” Quạt lông vừa xuất, hoàn hảo che đi nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt đầy vẻ háo sắc.

Người nọ đẹp như thể không có thật ở nhân gian khói lửa này, một mạt áo trắng phiêu phiêu như tiên tử, một mái tóc đen khiến người lâm vào trầm mê…

Mỹ nhân!

Bỗng nhiên Du Trúc Liệt bị đạo ánh mắt lạnh lùng bắn về phía mình, nhất thời cả người như bị định trụ, không sao động đậy.

Du Trúc Liệt nhìn đôi mắt sáng như ánh sao trong đêm tối, thế nhưng chẳng hề mang theo tình cảm gì, như thể không gì dao động được, nó chỉ lạnh lùng nhìn hắn.

“Không bằng ta thu hắn làm nam sủng đi!” Vừa nói, nam nhân đã chuẩn bị hành động.

“Không, không cần!” Nam hài không biết lấy đâu sức mạnh một phen giữ chặt Du Trúc Thuận, “Cha, không cần, ta không muốn hắn thành nam sủng!”

“Vì cái gì?”

“Bởi vì, bởi vì…” hắn cũng không biết, chính là cảm thấy được người kia không nên là nam sủng, cái loại thân phận thấp hèn này… Tuy rằng hắn không rõ, nhưng là hắn không muốn một người như vậy mỹ, như vậy cao quý lại trở thành nam sủng không đáng một đồng!

“Nga?” Du Trúc Thuận mỉn cười nhìn đứa con “Ngươi cũng thích đứa nhỏ kia?”

Du Trúc Liệt mở to đôi mắt thủy lượng* tròn tròn nhìn phụ thân, gật gật đầu.

*thủy lượng: ngập nước (long lang ah:”>)

“Muốn hắn sao?”

“Ân.”

Du Trúc Thuận nở nụ cười: “Có thế, bất quá ngươi phải là hoàng đế, mới có năng lực bảo vệ hắn, không để hắn bị khi dễ.”

“Vì cái gì nhất định phải là hoàng đế?”

“Bởi vì…” Du Trúc Thuận thoáng nở nụ cười, “Bởi hoàng đế có được hết thảy, kể cả hắn.” Nhưng là hoàng đế cũng không phải toàn năng, đứa nhỏ a! Bất quá câu này hắn sẽ không nói, bởi vì hiện nay tối trọng yếu chính là lừa Du Trúc Liệt tuổi nhỏ làm hoàng đế, có vậy hắn mới…

“Thật sự?”

“Thật sự.”

“Hảo, ta phải làm hoàng đế!” Du Trúc Liệt ánh mắt tràn ngập kiên định.

“Hoàng đế cũng không dễ làm nga.” Du Trúc Thuận điểm điểm cái mũi nhỏ của hắn, “Nếu là sau này vài năm có hoàng tử so với ngươi xuất sắc hơn, vậy ngươi sẽ không thể làm hoàng đế.”

“Không, phụ thân đại nhân, ta nhất định sẽ xuất sắc nhất.”

Tóm tắt

“Có thể, bất quá ngươi phải là hoàng đế, mới có năng lực bảo hộ không phải nam sủng đích hắn, không cho hắn bị người khi dễ.”

Hoàng đế Nam Anh quốc, không chỉ có hậu cung ba nghìn giai lệ, tương truyền còn có 300 nam sủng xinh đẹp vô cùng. Đó là lời hắn nói với đứa con trong một lần vi hành.

“Vi thập ma nhất định phải là hoàng đế?”

“Bởi vì......” Du trúc thuận nở nụ cười một chút, “Bởi vì hoàng đế có được hết thảy, chính là hắn!”

“Thật sự?”

“Thật sự.”

“Hảo, ta phải làm hoàng đế!”

Nhiều năm sau, tiểu hoàng tử Du Trúc Liệt ngày nào đã lên ngôi hoàng đế. Ngày ngày, hắn vẫn một mực tìm kiếm mỹ nhân ngày xưa. Nhưng người đó tuyệt nhiên không dấu vết. Đang lúc vô vọng, không ngờ, Trạng Nguyên bảng lần này lại là…

Thứ Nữ Công Lược
0 0 0

Thứ Nữ Công Lược

Thứ Nữ Công Lược

Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại , Gia Đấu , Điền Văn

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Thể loại: xuyên không, chủng điền văn, gia đấu
Bản convert: silly0301
Editor chính: Trang Delfosse
Beta: Tiểu Tuyền

Tiếng chim hót từ núi xa, rừng cây mù mịt quanh co.

Trong màn sương tĩnh lặng ấy mong chàng đến

Huệ chất lan tâm dù chỉ là một thứ nữ nhỏ bé.

Kiều Hạ Xuân Ba Lục
0 0 0

Kiều Hạ Xuân Ba Lục

Kiều Hạ Xuân Ba Lục

Cổ Đại , Đam Mỹ

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Thể loại: Đam mỹ, cổ trang, nhất công nhất thụ, HE.
Cp chính: Hàn Kinh Hồng aka tiền Nhật Quân x Vân Chiếu Ảnh aka ca ca Bảo Thân Vương.

Cụm từ Kinh hồng chiếu ảnh là ý muốn diễn đạt  khinh dương phiêu dật ngoài ra còn là dùng để chỉ một mỹ nhân có sắc đẹp tuyệt trần. Nhưng đối với nhân sĩ giang hồ, Kinh Hồng Chiếu Ảnh là hai người, hai người kinh tài tuyệt diễm, được người người khen ngợi.

Băng Tâm Hàn kiếm của Hàn Kinh Hồng, kiếm ra như băng, như mộng, như tình, như lệ, tận diệt thiên hạ. Mà Phù Vân Phiêu Bình chưởng của Vân Chiếu Ảnh, lại như thi, như vũ, như đoạn, như diệt, tuyệt đối vô tình. Tuổi còn niên thiếu thành danh, gia thế lại thịnh vượng sung túc, tự nhiên có rất nhiều lời đồn đãi xung quanh hai người, mặc kệ là tốt hay xấu, hai tân đại kỳ hiệp này, đã sớm là hai thiếu niên nổi danh trên giang hồ, nhưng sự thực thì không ai biết.Thế nhưng một năm trước, tình bằng hữu giữa Hàn Kinh Hồng và Vân Chiếu Ảnh gần mười năm đột nhiên bị rạn nứt. Giang hồ kháo nhau rằng là do một vị giai nhân mỹ lệ. Giai nhân này đẹp như tiên, dịu dàng lương thiện, là tình nhân trong mộng của hàng vạn thiếu niên trong thiên hạ. Vì vậy, không ít người cho rằng Hàn Kinh Hồng và Vân Chiếu Ảnh vì nữ nhân này mà trở mặt, đoạn tình tuyệt nghĩa.

Người trong giang hồ cũng biết, từ đó về sau, Hàn Kinh Hồng chưa từng tới Đãng Tuyết tiểu trúc, mà Vân Chiếu Ảnh cũng không bước vào Thùy Hồng sơn trang một bước — cho đến khi… Hàn Kinh Hồng chết vào tay Ma tiêu.

Đó là chuyện phát sinh rất lâu trước kia, là đoạn chuyện cũ bị người ta quên lãng.

Lời dẫn.

“Trên đời này quý giá nhất chính là tính mạng con người.”

“Đúng vậy.”

“Nhưng mà, tính mạng của ngươi lại càng quan trọng.”

“Thật sao?”

“Cho nê, mặc kệ dưới tình huống gì, ngươi đều phải hảo hảo bảo trọng tính mạng của mình, không được khinh suất. Dù là dùng để trao đổi tính mạng của ngàn vạn người, cũng phải sống sót!”

“… Biết rồi.”

___

“Ta cũng không muốn giết ngươi.”

“Thật sao?”

“Nhưng mà… Nếu ngươi không chết, những gì ta có được sẽ biến mất.”

“Cũng phải.”

“Cho nên, vì ta, xin ngươi chết đi.”

Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)
0 0 0
Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Ngôn Tình , Cổ Đại , Trọng Sinh , Cung Đấu , Điền Văn

0

Đang tiến hành

0

0

0

1 năm trước

Tóm tắt nội dung

Nội dung nhãn: Trùng sinh cung đình hầu tước điền văn
Nhân vật chính: Phó Dung, Từ Tấn ┃ phối hợp diễn: ┃ những nhân vật khác

Câu chuyện ở về Phó Dung làm tiểu thiếp của Túc Vương ở kiếp trước, nàng được chuyên phòng độc sủng, nhưng đáng tiếc là Túc Vương lại đoản mệnh qua đời sớm khiến nàng mất đi chỗ dựa, ông trời thương xót nàng cho nàng được trọng sinh trước khi đi tìm chỗ dựa mới.

Vì thế Phó Dung hoàn toàn vui mừng gần chết,  trọng sinh thật sự rất tuyệt vời,lần này nhất định phải chọn một nam nhân tốt để gả. Ai ngờ Túc vương đột nhiên quấn quýt không buông, động tay động chân thì thôi đi, còn muốn cưới nàng làm vương phi?

Phó Dung thật lòng không muốn gả,

Nàng không sợ hắn ban ngày cao lãnh buổi tối XX, nhưng nàng không muốn làm quả phụ đâu.

Note:

1. Song trọng sinh, 1V1, HE.

2. Nam chủ cường cưới cường sủng, nữ chủ một đường không ngược.