Truyện thể loại Cổ Đại
Đào Chi Yêu Yêu
- Chapter 35 1 năm trước
- Chapter 34 1 năm trước
- Chapter 33 1 năm trước
Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại , Điền Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Converter: candy_heart
Editor: Vi Ánh (anhsieunhan)
Beta: Khôn Linh
CP: Hoàng Dược Sư x Phùng Hành (An Nhược Sơ)
Vừa mới tỉnh giấc, phát hiện chính mình đang nằm ở quan tài! Phải chăng nàng đã gây ra chuyện gì?
Cái gì? Nàng là Phùng Hành? Một nữ nhân hồng nhan bạc mệnh?
Choáng, nàng choáng.
Hoàng Dược Sư, ánh mắt của ngươi rốt cuộc đang nhìn ai?
Ta không phải A Hành của ngươi nha!
***
(*) “Đào chi yêu yêu” là một câu trong Kinh Thi, có nghĩa là “Mơn mởn đào tơ” hay “Thắm sắc hoa đào”.
Đệ Nhất Ma Mãnh Vương Phi
- Chapter 38 1 năm trước
- Chapter 37 1 năm trước
- Chapter 36 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Hài Hước
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: sủng, hài, HE, …
Đây là là phần II của truyện Nương tử, vi phu muốn ăn nàng!
Nàng – một cái tiểu thư nổi danh hoa nhường nguyệt thẹn, đẹp không sao tả hết, lại cầm, kỳ , thi, họa đều giỏi , võ công cũng là khó ai bì được, kể cả là nam tử. Là nữ nhi bảo bối của Lăng Thượng thư Lăng Bích Nguyệt.
Hắn – tiểu vương gia Kính Dương Vương của Mạc Quốc , tôn tử cưng nhất của Hoa Nguyệt Nhi , con gái tướng quân và Thập Vương gia ( hiệu là Kính Dương Vương ) lừng lẫy thiên hạ Đông Phương Diệp Thần, tên Đông Phương Lam Triệt. Hắn ba tuổi đã có thể học thuộc binh pháp cùng các thư văn dày đặc.Bốn tuổi liền cùng phụ thân bàn bạc quân sự. Bảy tuổi đã dẫn đầu quân đội chinh phục phản loạn khắp nơi, đem lại nhiều chiến thắng cho nước nhà. Mười hai tuổi trở thành đệ nhất sát thủ thiên hạ vô địch, lại còn dung mạo yêu nghiệt ma mị vô cùng.
Hai người chẳng qua là do phụ mẫu chỉ hôn. Là một hôn sự không có tình yêu. Nhưng là, hôn sự ấy lại như một sợi dây tơ hồng định mệnh cuốn chặt hai người lại . Tư tình như gió thoảng qua, rất mát mẻ, rất êm dịu nhưng đôi khi lại rất buốt giá.
Có điều nàng và hắn vốn không hợp nhau. Lại còn những âm mưu sát hại lien mien .
Liệu sau này, hai người có thể sống với nhau đến cuối đời?
Nương Tử, Vi Phu Muốn Ăn Nàng!
- Chapter 20 1 năm trước
- Chapter 19 1 năm trước
- Chapter 18 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: Cổ đại, sủng, HE
Nhân vật chính: Hoa Nguyệt Nhi x Đông Phương Diệp Thần
Nàng là kim chi ngọc diệp, Hoa Nguyệt Nhi, con gái của Hoa Tướng Quân. Hắn là Thập vương gia Đông Phương Diệp Thần. Lần đầu tiên gặp hắn là ở ngoài phố. Lúc ấy là buổi tối, nàng căn bản là trốn đi chơi, lại quên mang theo tiền, mà bụng thì đang reo ầm ĩ, thấy hắn cùng thuộc hạ đi tới, hắn vận y phục hoa lệ, nàng chắc mẩm hắn là con nhà quý tộc đây mà. Nàng liếc mắt thấy cái ngọc bội đeo bên hông của hắn, nhìn sơ là biết hàng cực phẩm, thầm nghĩ, thôi thì mượn đỡ của hắn, sau này tìm hắn trả sau. Với lại, nhìn hắn là đại mỹ nam, nàng nghĩ, người đẹp chắc tính tình cũng không đến nỗi nào, huống gì nhìn hắn có vẻ trầm lắng. Nàng tin, dựa vào ngọc bội đó, sau này nàng có thể tìm được hắn mà trả lại, có gì thì đền bù hắn sau!
Dựa vào cái tính ranh ma của nàng thuận lợi lấy được ngọc bội trên người hắn bằng một cú va chạm là chuyện bình thường!
Nhưng nàng nào biết, khi nàng trong lúc vô ý, đã làm rơi cái lắc tay bằng bạc mà do chính cha nàng đích thân làm.
Khóe miệng ai đó nhếch lên, hắn liền cầm cái vòng lên, cho người điều tra rồi tìm ra nàng…
Nàng nói, nàng sẽ bồi thường hắn, vậy hắn cũng sẽ không khách khí đâu nha. Hắn kêu nàng làm a hoàn cho hắn, nàng không chịu. Nghe nói nàng đánh cầm rất hay, hắn liền kêu nàng làm cầm kỹ riêng cho hắn, nàng cũng không chịu. Cái gì cũng không, nàng không chịu làm hạ nhân, vậy hắn cho nàng làm vương phi !Lần này, dù nàng có từ chối, hắn cũng sẽ không nhượng bộ!
Độc Vương Cốc
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
- Chapter 8 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Edit: Sa La
Khá lắm, lợi hại lắm Tiểu nha đầu!.
Chỉ cần dùng một ít công phu đã có thể lấy lòng được các thủ hạ thân cận bên cạnh Ta .
Một khi đã như vậy, Ta cũng không nên làm cho bọn họ thất vọng,
Thôi thì mang nàng về…… Thử độc...
Ai ngờ khi vừa trở lại cốc, mỗi người đều bị bộ dáng xinh đẹp đáng yêu của nàng hấp dẫn. Luôn yêu thương che chở cho nàng.
Mà nàng đối mỗi người đều hiền lành có lễ phép chỉ duy độc đối Ta……
Nàng chẳng những luôn có hành động lời nói phản kháng lại Ta, sâu tận trong tâm nàng luôn tồn tại ý tưởng chạy trốn cách xa ta, chạy trốn thật xa Độc Vương Cốc.
Tốt! Vì bắt nàng phải phục tùng, Ta quyết định sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào!
Ta muốn nàng từng giờ, từng khắc đều phải ở cạnh bên Ta, cho đến lúc ta ngán nàng, ta chán ghét nàng ….
Cung Nữ Chọc Trạng Nguyên
- Chapter 11 1 năm trước
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Hài Hước
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Cung nữ chọc Trạng Nguyên – 宮女惹狀元
Tác giả: Thủy Bạc Hà – 水薄荷
Thể loại: cổ đại, 10 chương, hài
Couple: Thư Kỳ x Lưu Ly
Edit: Ring
Đường đường là tân khoa Võ Trạng Nguyên mà lại muốn ám sát Hoàng đế?
Thân là tiểu cung nữ được sủng ái, đương nhiên phải hộ giá rồi, nên nàng đành vội vàng đánh vỡ bầu rượu để gây sự chú ý.
Mặc dù nàng biết mình rất khéo léo, cuối cùng không để ai phát hiện mưu đồ của hắn, nhưng hắn thất thủ cũng không cần bóp cổ nàng để trút giận nha!
Hơn nữa Hoàng Thượng là nhìn không ra sóng ngầm mãnh liệt giữa bọn họ ư? Tại sao còn phái họ cùng đi làm cái nhiệm vụ chết tiệt gì đó chứ, hại nàng phải chịu hắn hù dọa, châm chọc hết lần này đến lần khác?
Không ngờ hắn ‘thua keo này lại bày keo khác’, lại đi mua độc dược ngoài phố hòng khiến Hoàng Thượng thăng thiên.
Nàng không thể làm gì khác hơn là nửa đêm lén vào phòng hắn để tịch thu ‘hung khí’.
Không ngờ đồ muốn tìm còn chưa thấy đâu, đã bị hắn túm lên giường xem như bắp (ngô) mà cạp.
Review quen thuộc của người edit:
Truyện cổ đại, 10 chương, sủng, hài, BỰA. Hai bạn này chắc cũng có thể xem như oan gia đi. Nhân vật trong truyện ai cũng dễ thương hết, gần như là hông có phản diện. Nội dung truyện có thể nói là rất đơn giản, hông âm mưu quỷ kế, hông tranh giành tình cảm, hông soán ngôi đoạt vị (có mà rắc là phụ, tới 1 câu). Nhẹ nhàng đọc giải trí. Trong truyện có bạn Hoàng tử có sở thích nam phẫn nữ trang đi kỷ viện =)). Chậc chậc, yêu chết bạn ý, muốn bay dô ôm quá :”> *bắn ngàn trái tym**bắn ngàn nụ hôn*.
Tin ta đi, hình trên cái bìa lừa tình lắm, nữ chính hông có dịu hiền vậy đâu. Mà nhìn có vẻ giống Dương Mịch nhỉ ò.Ó.
Cẩm Dạ Lai Phủ
- Chapter 71 1 năm trước
- Chapter 70 1 năm trước
- Chapter 69 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: cổ đại, cưới trước yêu sau, HE, sạch
Số chương: 71c
Converter: muacauvong
Editor: Tiểu Yết
Nữ nhi Tô Cẩm Dạ thủ phủ thành Dao Châu, ra vẻ thuần lương, sự thật là một nữ tử bạo lực, tính cách hay thay đổi, có thù tất báo. Sau khi theo gia đình lên kinh gặp một tên nam nhân cặn bã, nam nhân này có địa vị cao trong triều đình, dã tâm bừng bừng. Bất đắc dĩ thiên không hề trắc phong vân, có một ngày nam nhân cặn bã nhất thời sơ sảy, bị Cửu Vương gia lừa vào tròng, không tình nguyện cưới “hiền thê” Tô Cẩm Dạ vào cửa, từ đó tướng phủ thành chiến trường……
[thiên không hề trắc phong vân: mưa gió của trời không thể tính toán được, người sớm tối có phúc có họa]
Nhân vật chính: Tô Cẩm Dạ, Nghiêm Tử Trạm
Phối hợp diễn: Trì Nhược Thần, Trì Nguyệt Hằng, Bùi Diệc Hàn, Tống Đinh Nguyệt, Biện Lam
Giới thiệu:
“Nam chính Nghiêm Tử Trạm 23 tuổi, thích ăn ngọt kinh khủng, cực khiết phích, tính tình hỉ nộ vô thường, không sợ ai hết, lạnh lùng. Nói chung ai nghe thấy tên đều chạy. Sau khi yêu rồi thì thâm tình, da mặt càng dày và chơi xấu nữa. Cộng thêm được nữa là rau sạch và soái vô song.
Nữ chính Tô Cẩm Dạ H, dung mạo thanh tú, rất đa nghi, có chủ kiến riêng, bạo lực, võ công xem như cao thủ.
Hai người này ai ai cũng độc, có thù tất báo, rất ngoan và không chịu thua. Nhưng bởi vì nam chính không võ nên nhiều lần bị đánh > thua > hận > báo thù. Nói chung truyện lạ và hay.” - Fallen123
“Nam cường, nữ cường, oan gia. Anh là tể tướng lạnh lùng cao ngạo đa mưu túc trí, chị là con nhà buôn (thực ra là cờ bạc), trước mặt mọi người tỏ ra như thuận, bản chất thật thì bưu hãn hung bạo.
Sau chị bị ép buộc gả cho anh, cái gọi là ghét của nào trời trao của ấy, mới đầu thì hành hạ nhau phải chết, dần dần nhận ra yêu nhau thì bị người tính kế hãm hại, cuối cùng HE trong khung cảnh xuân sắc vô cùng.” - Moonpdp
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: Tỷ đệ luyến, nam chủ thâm tình, đáng yêu, trẻ con, nữ chủ cứng đầu
Convert: meoconlunar (Tangthuvien)
Edit: Nguyệt Sắc
Kim Kim, tiểu Kim Kim, lượng (xinh) Kim Kim……
Trời ạ! Nhìn hắn gọi loạn tên, hắn đem nàng trở thành cái gì a.
Cũng không ngẫm lại nàng lớn hơn hắn mấy tuổi, thế nhưng lại “Đại nghịch bất đạo” như vậy.
Luôn dịu dàng chiếm tiện nghi của nàng, còn nói với nàng:
Nói nàng là sở hữu của hắn.
Hừ! Nếu không phải hắn là tâm can bảo bối của lão sư phụ.
Nàng tuyệt đối sẽ đánh cho hắn ba ngày ba đêm không xuống giường được, không mở miệng được!
Ai! Nói đi nói lại cũng phải trách lão cha của nàng.
Tên tốt gì không lấy lại lấy tên nàng là “Thẩm Bái Kim” (Bái Kim: yêu tiền).
Tà Vương
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
- Chapter 8 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Số Chương: 10 Chương
Edit: troixanhmaytrang
Nếu nói đến chạy trốn, Thủy Linh Nhi có thể nói là thiên hạ vô địch!
Ai cũng kinh hồn hoảng vía khi nghe nói đến nàng bị Tà Vương Sở Ân đuổi giết, dùng dịch dung thuật, nàng có thể dễ dàng chạy trốn, thuận đường, vừa đi vừa ngắm phong cảnh.
Nhưng tính thì như thế, tánh nàng hảo chính nghĩa, gặp chuyện bất bình vội ra tay tương trợ.
Kết quả bị Tà Vương đuổi kịp
Hắn chẳng những làm cho nàng biết đến mùi vị của địa ngục, còn khóa khinh công của nàng, còn cố ý cùng người nói nàng là nương tử của hắn, để kèm ở hai bên nàng……
Một khi đã như vậy, nàng cũng không thể nào mà không bị hắn chiếm tiện nghi ở miệng,
Chẳng những ngang ngược ăn nàng không trả tiền, còn bám chặt không buông, cho dù ăn xong cũng không muốn buông tha nàng !
Cũng không nghĩ đến một cái không cẩn thận, đùa quá hoá thật, hai người thật sao viên phòng,
Chết tiệt, nàng đành phải ăn làm mạt tịnh, mau mau chạy trối chết !
Đương nhiên Sở Ân không chịu từ bỏ ý đồ, đuổi theo nàng khi hắn muốn nàng làm nương tử,
Này này…… Nên làm thế nào cho phải?
Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi
- Chapter 33 1 năm trước
- Chapter 32 1 năm trước
- Chapter 31 1 năm trước
Huyền Huyễn , Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Convert: oanhlanhchanh (Tàng Thư viện)
Edit: Nhược Lam & Mossygreen
Tháng ba mùa xuân, mưa phùn như tô. Cỏ cây nhiều loại hoa, đều mưa xuân chảy qua, sinh trưởng dạt dào. Sau rừng cây, vòng qua tường hoa, có một con suối. Nước suối ấm áp, quanh năm không dứt. Hơn mười cô thiếu nữ đang ở dưới suối tắm rửa, hơi nước bốc lên, như sa bình thường, mênh mông che thân mình mạn diệu của các nàng.
Nước suối lộ thiên, bốn phía chỉ có hoa mộc vì chướng, nhưng các thiếu nữ lại không có chút ý nào cố kỵ e lệ, tiếng nói tiếng cười, tát nước chơi đùa.
“Các sư tỷ có nghe nói việc Cửu Nhạc tiên minh tụ hội?” Một cô gái mở miệng, nũng nịu hỏi.
“Chuyện lớn như vậy, không có nghe nói mới kỳ quái đi.” Một cô gái hơn lớn một chút, cười sẵng giọng.
“Hì hì, vậy ngươi nói, sư phụ sẽ cho ai đi?”
Lời này vừa nói ra, các cô gái đều vây quanh lại đây, trêu tức nói: “Nha, ngươi rất muốn đi hay sao?”
“Phi! Từ trước Cửu Nhạc tụ hội, đều là vì việc song tu. Ta mới không cần phụng bồi lũ nam nhân bẩn ấy!” Cô gái nhướng mày, vẻ mặt hèn mọn.
“Cũng không phải a, ta thật ra nghe nói bây giờ các sư huynh sư đệ đều rất tuấn tú hữu hảo đó.” Chỉ nghe cô gái bên trong, có người nói ra những lời này.
Lập tức có người chế nhạo: “Điều này cũng tốt. Chúng ta đây đi cầu sư phụ, cho ngươi đi.”
“Ai nha, Vân Bích sư tỷ thật đáng ghét nga!”
Các cô gái nhất thời cười lăn cười bò.
Nàng gọi Vân Bích cười nói: “Sợ cái gì nha. Cho dù cho ngươi đi , ngươi cũng không nhất định có thể tìm được đối tượng song tu. Từ trước song tu, coi trọng nội tâm tương hợp, thật sự là có thể ngộ nhưng không thể cầu. Tìm khắp thiên hạ cũng không nhất định có người này, huống chi là ở trong vòng Cửu Nhạc tiên minh. Nào có khéo như vậy?”
“Chính là. Ý ta nói, đừng để ý nam nhân mới tốt. Chúng ta là đệ tử Vạn Ỷ môn tu luyện ‘Vạn linh thông tính’, sớm không câu nệ cho nội tâm tương hợp thuyết. Bọn họ hẳn là xem chuẩn điểm này, mới tưởng bạch chiếm tiện nghi chúng ta.”
“Thanh Lang sư tỷ nói đúng. Vạn Ỷ môn chúng ta chỉ có nữ tử, nếu là đi liền thiệt thòi lớn . Huống chi, ở đây còn có đệ tử Thiên Ảnh các, vạn nhất theo chân bọn họ đến, đó chẳng phải ghê tởm!”
“Thiên Ảnh các a… Kỳ thật ta thật không rõ, vì sao chúng ta sẽ cùng Thiên Ảnh các trở mặt đâu?”
“Chuyện đời trước ai biết. Dù sao lần này không đi là tốt nhất .”
“Nhưng là, chúng ta dù sao cũng là một trong Cửu Nhạc tiên minh, huống chi lần này lại có chân quân tự mình bảo cho biết, không đi giống như không thể nào nói nổi nha.”
Nói tới đây, các thiếu nữ giai sinh sầu tình, vui cười chi tâm đi hơn phân nửa.
“Nói như thế nào các ngươi hảo, buồn lo vô cớ a.” Thanh âm mềm mại từ một bên truyền đến, thản nhiên nói. Cô gái nói chuyện, bất quá mười sáu mười bảy tuổi. Mặc dù vô thập phần mị thái, lại tinh thông giả dạng, tự thành phong lưu. Tuy là lúc tắm rửa, như trước ôm lấy mặt mày tinh xảo, nhìn quanh trong lúc đó, uyển chuyển đa tình. Lúc này, nàng ngồi ở trên tảng đá bên suối, theo dòng nước, sơ tóc tinh tế.
Các cô gái dựa vào hướng về phía bên người nàng, “Đại sư tỷ, ngươi không lo lắng sao?”
Cô gái kia mím môi cười, buông xuống cây lược gỗ trong tay, nói: “Ngày thường học, các ngươi đều đã quên hay sao? Lấy đạo hạnh của các ngươi, cho dù có thể gặp gỡ sư huynh sư đệ tuấn tú, cũng không phúc khí song tu a.”
Cô gái mới vừa rồi gọi là Thanh Lang bừng tỉnh đại ngộ, “Đúng vậy. Nay trong Vạn Ỷ môn, tu luyện có thành, khả Hợp Linh song tu giả có thể đếm được trên đầu ngón tay…” Nàng nói xong, ngước mắt nhìn vị “Đại sư tỷ” kia.
Cô gái kia khép khởi mái tóc dài của chính mình, cười nói: “Ta là đệ tử sư phụ chân truyền, ‘Vạn linh thông tính’ cũng sửa đến thứ chín trọng, thấy thế nào lần này đều không của ta thì của ai … Ta cũng chưa lo lắng, các ngươi phiền não cái gì nha.”
“Đại sư tỷ, vạn nhất ngươi bị xứng thượng làm sao bây giờ?”
“Hút khô hắn.” Cô gái kia cười đến vô tà, nói ra ba chữ.
Một chốc yên tĩnh, làm cho bốn phía chỉ còn tiếng nước róc rách. Đang lúc mọi người cứng ngắc, xa xa một tiếng gọi, đem không khí xấu hổ này tan rã.
“Đại sư tỷ!”
Chỉ thấy một nữ đồng hối hả chạy tới, ngọt ngào cười nói, “Đại sư tỷ, sư phụ tìm ngươi đó.”
“Nói vậy vì việc này .” Cô gái kia đứng dậy, lấy ra một bên quần áo phủ thêm. Nàng quay đầu, đối một đám cô gái thản nhiên cười, thướt tha đi xa.
Trong một mảnh yên tĩnh, có người sợ hãi nói ra đáy lòng mọi người:
“Thực đồng tình vị kia cùng đại sư tỷ nội tâm tương hợp a…”
Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: xuyên không, cổ đại, cung đình, lãng mạn…
Khi nào hoa nở, khi nào hoa tàn. Ta lang thang trên lối mòn của con đường phía trước. Ta cứ mãi tìm một cô gái mà trong thâm tâm ta định sẵn rằng nàng chính là người ta yêu. Cớ sao trời cao lại tàn nhẫn chia cách nàng và ta, chia cách tình yêu giữa ta và nàng. Mà đến lúc mất đi ta mới biết được đối với ta, nàng là người con gái quan trọng đến nhường nào, dường như ta đã chờ, chờ rất lâu rồi. Đến khi nào nàng mới ở bên ta, đến khi nào ta tìm được nàng?
Dị Giới , Xuyên Không , Cổ Đại , Nữ Cường
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Nhân Vật Chính: Ân Tuyết Băng, Lãnh Tuyên.
Nàng, là 1 tiểu thư đa tài, do trong 1 chuyến du lịch bị thần xuyên không kéo đi mà xuyên không. Nàng xuyên đến thế giới nữ tôn, tại đây nàng gặp hắn. Nàng với hắn là oan gia, đầu tiên nàng gặp hắn, nàng cứu hắn, băng bó cho hắn mà hắn hiểu lầm nàng nên tặng cho nàng 1 cái danh “Sắc nữ”. Đúng là làm ơn mắc oán mà.
Hắn, 1 hoàng tử, do đánh lạc hướng bọn sát thủ ám sát tỷ tỷ mình mà bị thương sém gặp diêm vương. Hắn tưởng hắn đã chết thì được nàng cứu sống, thấy nàng băng bó vết thương cho hắn hắn ngỡ nàng là 1 tên sắc nữ nên tặng cho nàng 1 bạt tay.
Từ đây, hai cặp đôi oan gia bắt đầu mối tình.
Thê Tử Chi Phúc Vi Hôn
- Chapter 11 1 năm trước
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, nhẹ nhàng
Nam chính Thiệu Mạc Phúc, Nữ chính Trầm Nhã Nhi
Nàng từ nhỏ giỏi cầm kỳ thi họa, lại thạo việc nữ công gia chánh, lớn lên có diện mạo hơn người nên dù không phải là thành trấn lớn nhưng đến tuôi cặp kê có rất nhiều kẻ thiếu điều đạp đổ cửa nhà muốn nhờ mối mai đến hỏi cưới. Thế nhưng vì nàng là có chỉ phúc vi hôn nên đều từ chối, tướng công tương lai của nàng nói sao mà kỳ lạ, gặp cũng chưa gặp nàng lại có ý muốn hưu thê. Nàng là tự nhận thấy bản thân mình là không có thiếu sót. Có chăng cũng chẳng qua là nàng quá mê nghe các sự tích anh hùng của các nhân sĩ giang hồ. Dù rằng nàng là một khuê nữ trong nhà thế nhưng chuyện lớn chuyện nhỏ gì xảy ra trên giang hồ nàng đều biết. Nhưng hâm mộ nhân sỹ giang hồ đâu phải là chuyện gì đó quá xấu đến mước tướng công muốn hưu thê chứ. Không thể cứ thế mà bị tướng công bỏ một cách vô lý như thế được. Nàng phải cho hắn thấy lấy được nàng là hắn may mắn nha.
Hắn là kẻ sinh mạng luôn chập chờn trước sống và chết, thân lại mang một bí mật không thê cho kẻ khác biết. Đến bản thân hắn còn lo không xong cưới thê tử thì phải làm thế nào. Hắn cũng là không muốn hại người ta trẻ như vậy làm quá phụ nên luôn tìm mọi cách thông tri đến nàng về bệnh tình cùng tâm ý của hắn muốn nàng từ bỏ hôn sự này. Nàng ta có phải quá ngốc đến mức không hiểu được ý của hắn hay không vì sao vẫn cứ nhất quyết gả cho hắn vậy. Hắn cũng thật là đau đầu với thê tử này mà. Mọi dự định của hắn cũng vì nàng mà dần thay đổi, khiến cho mọi thứ cứ thế rối tung lên hết cả….
Mê Hoặc Thiết Bộ Đại Hiệp
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
- Chapter 8 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Converter: ngocquynh520
Edit: Quảng Hằng
Có được dung nhan tuyệt thế tươi đẹp cùng một thân võ công khá tốt là Phó Quân Tú, ngày đợi đêm mong,
Chính là hy vọng sẽ được gả cho nam tử vĩ ngạn mà nàng đã ái mộ nhiều năm ── Thiết bộ Cảnh Vân Thiên.
Vì chuẩn bị cho ngày động phòng sắp đến, nàng thậm chí trộm nghiên cứu động phòng bí kíp,
Hy vọng tài năng vào đêm mây mưa thất thường, sẽ lấy được lòng vị phu quân mà nàng thầm yêu trộm nhớ!
Nhưng trăm ngàn lần nàng cũng không nghĩ đến, kiệu hoa tuy rằng đã đến đúng hẹn, , nhưng chú rể lại chạy thoát. . . . . .
Vì trả thù, nàng bỏ thời gian một năm để học tập đánh đàn ngâm thơ vịnh từ…
Rốt cục biến thành một hoa khôi thanh lâu tinh thông mọi thứ cầm kỳ thư họa lại quyến rũ thướt tha!
Cứ ngỡ rằng, khi nàng mê hoặc hắn, trả thù hắn, làm cho hắn đau khổ
Nàng sẽ không bao giờ đâu lòng vì một người như hắn nữa, cũng sẽ không bao giờ rơi một giọt nước mắt vì hắn.
Cũng không nghĩ đến, kế hoạch thành công , nhưng nàng lại ngược lại càng buồn bực không vui. . . . . .
Ngôn Tình , Cổ Đại , Hài Hước
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: cổ trang, hài, sủng, giang hồ
Edit:Hoavotinh
Thiên sai, vạn sai, đều là lão thiên gia sai!
Cho nàng có một vị phụ thân được xưng là thiên hạ đệ nhất kiếm khách, cũng cho nàng vĩnh viễn có khuôn mặt đẹp, ngây thơ đầy trẻ con, nhưng lại quên đem tuệ căn trọng yếu nhất ban cho nàng, hại nàng không luyện được tuyệt thế kiếm pháp, không hoàn thành được mộng đẹp từ nhỏ cho đến lớn: trở thành một hiệp nữ được người người tôn kính, có thể ăn uống miễn phí!
Ô…ô…ô Nhân gia nàng không thể nghe theo được!Nàng không thể trở thành một cái bình thường tiểu dân chúng được?
Thế nhưng rõ ràng không có cách nào có thể biến từ không có thành có được a?
Có! Chỉ cần tìm được một nam nhân có võ công cái thế, mượn hắn “hạt giống”, sinh đứa bé, chờ đứa nhỏ sau khi lớn lên, ha ha ha…Nàng có thể “mẫu trận tử thế”, nơi nơidiễu võ dương oai, mà nàng vừa xuống núi, liền nghe đến danh chấn giang hồ La Sat môn môn chủ muốn thuê người sinh con, oa ha ha…Thật sự là quá tốt!
Nàng không thể chờ đợi được tới cửa hưởng ứng lệnh triệu tập, vượt qua năm cửa, hạ gục sáu người mới chiếm được vị trí sinh con này, chỉ là sau này cha đứa nhỏ thập phần làm khó, nói rõ sau khi sinh xong đứa nhỏ, nàng này nương phải cút đi!
Cũng không có đứa nhỏ này vương bài, của nàng giấc mộng hiệp nữ như thế nào mà hờn thành đây???
Sở Tiêu
- Chapter 20 1 năm trước
- Chapter 19 1 năm trước
- Chapter 18 1 năm trước
Cổ Đại , Đam Mỹ
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: Cổ trang, cung đình, phụ tử niên thượng, 1×1, lãnh khốc bá đạo công x ôn nhuận đảm đang thụ, chút ngược, ngắn, HE
Số chương: 20 chương
Edit + Beta: Ngưng Băng
Giới thiệu của Tuyết Lạc:
Em thụ là tiểu vương gia nhưng mất mẹ từ nhỏ nên tự bắt mình phải thay mẫu thân chăm nom cho phụ vương lãnh khốc. Từ nữ công gia chánh đến sửa túi nâng khăn, em đều tháo vát vô cùng, nhìn vào đúng là hình mẫu của dâu hiền vợ đảm, đáng tiếc ở trong thân nam nhi chỉ khiến người ta bất đắc dĩ.
Mấy lần ngồi trong lớp lọ mọ khâu khâu vá vá, phu tử em chịu không nổi phải gọi anh cha đến phản ánh tình hình. Em không dám nói mình muốn may áo cho cha nên đổ vu sang cho biểu ca tốt bụng. Anh công tuy bề ngoài lạnh lùng nhưng thực ra cũng đã yêu em từ lâu, nghe em nói vậy thùng dấm chua ngâm nén bao năm rốt cục cũng biến thành thùng thuốc nổ =)))
Bá Chủ Lừa Thê
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
- Chapter 8 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Edit: Nhóm vficland
Nam 9: Hướng Ngạo Thiên
Nữ 9: Lăng Trúc
Hắn là từ tay kẻ sắc lang mà cứu được nàng, nàng đã hứa sẽ dùng thân báo đáp. Khi hắn muốn yêu cầu thực hiện lời hứa, mới biết được trong lời hứa nàng nói đến lại là a hoàn của nàng!
Chẳng dễ dàng gì chịu lỗi thay cho kẻ khác mà diễn trò để giải quyết, song nàng lại muốn thoái hôn ?
Hắn dù gì cũng khí thế rộng lớn, được gọi là bá chủ của Bá Nhất Phương, sao lại có thể để mặc nàng tùy ý đùa giỡn rồi lại tùy ý vứt bỏ như vậy?
Trước tiên lừa nàng về nhà đã rồi nói tiếp !
Lại không biết được vừa mới vào đến cửa nhà hắn … … Cô gái nhanh nhẹn xinh đẹp lại gan dạ kia lập tức biến thành thục nữ ốm đau bệnh tật, còn nói là bản thân không sống được quá hai mươi tuổi, chỉ đành phúc ngắn duyên bạc với hắn … …
Anh Hùng Khó Qua Ải Mỹ Nhân
- Chapter 11 1 năm trước
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Editor: Tiểu Linh
Convert: meoconlunnar
Tiểu nương tử của hắn, có chút kiều, mang điểm khờ, bảo hắn có thể nào không yêu?
Đại trượng phu của nàng, có chút lãnh, mang điểm bá đạo, bảo nàng như thế nào không yêu?
Lạc Hình Thiên,
Cao ngất to lớn thân hình, lãnh ngạnh cao ngạo khí thế,
Là nam nhân quyền thế khuynh thiên tại Ô Thác vương triều
Nữ nhân vì hắn nhiều như sao trên trời,
Hắn, chưa bao giờ vì ai dừng chân lưu lại,
Thẳng đến nữ tử kêu Cảnh Nhan Ca xuất hiện.
Năm năm trước vội vàng thoáng nhìn, năm năm sau gặp nhau,
Lạc Hình Thiên chắc chắn,
Cảnh Nhan Ca đời này nhất định là nữ nhân của hắn.
Cho nên,
Hắn cường hãn đối đã quên chính mình là ai Cảnh Nhan Ca dối xưng,
Hắn là trượng phu của nàng,
Người của nàng, lòng của nàng nên là hắn độc chiếm.
Này đây,
Hắn cưỡng cầu nàng trên giường hầu hạ, bách nàng một đêm lại một đêm lấy lòng hắn,
Cho dù lý do giữ lấy nàng chỉ là nói dối,
Khả nàng trên giường yêu kiều giáo hắn muốn ngừng mà không được, ôn nhu thân hình càng dạy hắn tình dục khó nhịn.
Ai biết,
Lời nói dối bị vạch trần, ôn thuần tiểu nương tử của hắn lại phản kháng,
Chính là,
Sớm ái mộ cho nàng, Lạc Hình Thiên cũng không khẳng buông tay,
Giữ lấy người nàng, vì nàng thảo niềm vui,
Mặc kệ nàng Cảnh Nhan Ca muốn hay không muốn nam nhân là hắn,
Hắn đời này chỉ nhận thức nàng này một nữ nhân,
Bởi vì đối nàng yêu, sớm không thể tự kềm chế.
Thất Dạ Tuyết
- Chapter 17 1 năm trước
- Chapter 16 1 năm trước
- Chapter 15 1 năm trước
Kiếm Hiệp , Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
ĐÁNH GIÁ CỦA BẠN NẤM ĐỘC (vyvuquynhnhu@... - Đồng Nai):
Kiếm hiệp và ngôn tình, 2 thế loại vốn thường "được" nhiều người xếp vào loại văn học ba xu rẻ tiền. Tôi không giấu là mình cũng từng là 1 trong số những người đó. Nhưng với "Thất dạ tuyết", tôi tin rằng bạn sẽ không thất vọng.
Câu chuyện mở đầu bằng cảnh hai phe Hắc - Bạch võ lâm sống mái cùng nhau trong nền tuyết trắng và những cây linh sam đâm thẳng bầu trời tựa như những bia mộ màu xám. Hai kẻ sống sót lê bước tới Dược sư cốc mong được cứu chữa. Từ đây, câu chuyện về tha thứ và thù hận, từ bỏ và cố chấp, quá khứ và hiện tại dần được mở ra.
Mỗi số phận trong "Thất dạ tuyết" đều mang những câu chuyện riêng. Hoắc Triển Bạch loay hoay với một tình yêu cố chấp, đến khi nhận ra hạnh phúc thật sự của gã vẫn luôn ở đó, thì gã lại để vuột mất nàng, dù chỉ cách một bước chân. Tiết Tử Dạ dằn vặt đau khổ bởi quá khứ bi thương, thức dậy dưới táng mai trắng bỗng cảm thấy trong cuộc đời bế tắc của nàng, hóa ra vẫn còn có thể tìm chút hơi ấm, tiếc là nàng không còn kịp để cảm nhận hơi ấm ấy lần thứ 2. Diệu Phong cả cuộc đời chỉ vẻn vẹn một nụ cười ấm áp, không tức giận, không niềm vui, chỉ như gió xuân ấm áp, đến rồi đi. Vậy mà giữa đêm tuyết lạnh, hắn đã khóc, đã bất lực không thể bảo vệ nổi người quan trọng nhất cuộc đời hắn. Vượt qua ngàn dặm bão tuyết với hy vọng mong manh, buông nàng xuống mới hay nàng đã tự kết liễu đời mình từ khi hắn vẫn còn tuyệt vọng bước đi trong tuyết. Tột cùng đau khổ, cũng là tột cùng bình lặng. Đồng không quá khứ, lựa chọn tương lai đầy mưa máu vì trong cuộc đời này không còn ai đợi y nữa.
Đúng như Thương Nguyệt thừa nhận, “Thất dạ tuyết” không phải là một câu chuyện “thiên trường địa cửu” mà là một câu chuyện về thỏa hiệp và từ bỏ. Từ bỏ quá khứ, từ bỏ mù quáng, từ bỏ nỗi ám ảnh, để tiếp tục mải miết trên con đường tìm kiếm hạnh phúc. Dù mong manh, dù thất bại nhưng can đảm lựa chọn, can đảm từ bỏ tức là đã sẵn sàng cho cuộc sống mới, sự chờ đợi mới. Nói cho cùng thì cuộc sống vẫn tiếp diễn, vấn đề là chúng ta lựa chọn phải sống thế nào mà thôi. “Thất dạ tuyết”, 7 đêm tuyết lạnh cho một dũng khí để từ bỏ.
Ngòi bút của Thương Nguyệt rất nữ tính, rất duy mĩ. Duy mĩ đến từng cái tên, từng nhân vật, từng tiểu cảnh. Mỗi nhân vật đều có màu sắc riêng, màu sắc toát ra từ cái tên, dáng hình đến tính cách. Đó là chưa kể đến từng khung hình tuyệt đẹp mà chị vẽ ra trong tác phẩm. Là cây mai trắng ngần nở hoa rực rỡ, nam tử anh hùng ôm lấy tử y nữ tử đang say ngủ, cảm giác yên bình kì lạ giữa những phong ba của bão tuyết. Là sát thủ lạnh lùng tóc xanh lảo đảo ôm người con gái đã chết lao đi trong đêm tuyết lạnh lùng, những bước chân mệt nhoài mà hắn mãi mãi chẳng bao giờ quên. Là đứa trẻ ngẩn ngơ bên chiếc cầu gãy đổ, nhận ra y đã chẳng còn đường để quay về. Có thể nói rằng, nếu bạn tìm kiếm những khung cảnh hoành tráng, bi hùng như trong tiểu thuyết của Kim Dung, bạn sẽ thất vọng. Ở Thương Nguyệt, bạn sẽ chỉ tìm thấy nét đẹp tinh tế, nhẹ nhàng mà sâu sắc ẩn chứa trong ngôn từ hoa lệ, bạn sẽ chỉ tìm thấy cảm giác phải nén bi thương trong mắt, sẽ chỉ tìm thấy cái buốt giá của mùa đông và sự mong manh của số phận con người trong vòng xoáy đấu tranh thiện ác, bạn sẽ tìm thấy yêu, hận, dịu dàng, chuếch choáng, đau đớn và cả những giây phút trong trẻo ngắn ngủi giữa hương hoa mai thoang thoảng quyện cùng hơi rượu nồng nàn… trong giây phút đó, biết đâu bạn chẳng chợt nhận ra mình đã đắm say trong ngòi bút của Thương Nguyệt từ lúc nào.
“Thất dạ tuyết” thật sự là một cuốn sách đem đến sự say mê trên từng con chữ, như vẽ một bức tranh tuyết trắng rực rỡ đến đau lòng, lạnh đến đau lòng…
.............
Thương Nguyệt đã phải mất tám năm để nhân vật của mình có thể cười như thế và say như thế, để thổi vào trong họ hơi thở của con người, để cân bằng trong họ sức mạnh của những vị thần và khuyết điểm của những phàm nhân.
Kim Dung. Cổ Long. Ngọa Long Sinh. Lương Vũ Sinh. Ôn Thụy An. Huỳnh Dị... Đã từ lâu, xuất hiện một định kiến rằng sáng tác tiểu thuyết võ hiệp, cũng như nhiều công việc khác, là "chuyện riêng của cánh đàn ông". Rằng chỉ nam nhi mới đủ tư cách “hành hiệp, luận kiếm”, chỉ nam nhi mới đủ tư cách viết về giang hồ.
Quan niệm ấy, tưởng chừng đã nghiễm nhiên trở thành chân lý. Cho đến một ngày, chân lý ấy hoàn toàn sụp đổ dưới ngòi bút của một cô gái. Cô ấy tên là Thương Nguyệt.
Lần đầu tiên, người đọc được thưởng thức một văn phong đẹp đẽ đến thế, quyết liệt đến thế, và cũng nhu mì như thế. Nữ tính trong cô, không những không hủy hoại nét hào hùng quen thuộc từng làm mê đắm bao thế hệ độc giả của truyện kiếm hiệp, mà còn mang đến cho nó hơi thở nồng nàn mà tươi mới của một nàng thiếu nữ tuổi đôi mươi.
Thất dạ tuyết ra đời năm 2007, tám năm sau ngày Thương Nguyệt đặt bút viết cuốn truyện đầu tay, Thính Tuyết lâu, một hệ liệt từ vài năm nay đã trở nên quen thuộc với độc giả Việt Nam qua bản dịch lan truyền trên mạng. Tám năm qua, ngòi bút của cô đã điềm đạm đi nhiều, đằm thắm đi nhiều, nhưng nét ưu nhã và thanh lệ vô song thì vẫn còn nguyên vẹn đó.
Giang hồ trong Thất dạ tuyết vẫn là giang hồ tự ngàn xưa, đầy gió tanh mưa máu. Bối cảnh ở Thất dạ tuyết vẫn là bối cảnh của kiếm hiệp truyền thống, một trường tranh đấu khốc liệt giữa võ lâm Trung Nguyên và Ma giáo Tây Vực. Nhân vật của Thất dạ tuyết vẫn phảng phất giấc mơ thuở ban đầu của một người-con-gái-viết-kiếm-hiệp: yêu vẫn nồng nàn, hận vẫn sâu cay, và hành xử vẫn quyết tuyệt đến không ngờ. Nhưng bầu không khí lạnh lùng và ảm đạm từng vây phủ Thính Tuyết lâu thì không còn nữa. Đã thấp thoáng những tiếng cười trong trẻo, những giờ phút vô ưu, dù chỉ là vài cơn say ngắn ngủi ngát hương Tiếu hồng trần.
Thương Nguyệt đã phải mất tám năm để nhân vật của mình có thể cười như thế và say như thế, để thổi vào trong họ hơi thở của con người, để cân bằng trong họ sức mạnh của những vị thần và khuyết điểm của những phàm nhân. Đó là Tiết Tử Dạ y thuật siêu quần nhưng lại rất dễ mềm lòng trước những gã trai tuấn tú, là Hoắc Triển Bạch kiếm pháp phi phàm nhưng lại quá đỗi huênh hoang.
Nàng cốc chủ của Dược Sư cốc và gã kiếm khách của Đỉnh Kiếm các mang trong mình thứ dũng khí kế thừa từ hai nhân vật truyền kỳ của Thính Tuyết lâu. Nàng dùng đôi tay đoạt quyền tạo hóa hòng cưỡng lại số mệnh, còn gã dùng Mặc Hồn kiếm để nghịch lại thiên ý, cả hai đều một lòng muốn cứu lấy sinh mệnh người mình yêu thương. Họ có thể thắng. Họ có thể thua. Họ có thể phải trả những cái giá rất đắt. Nhưng họ vĩnh viễn không đầu hàng.
Trong cuộc chiến với vận mệnh, Hoắc Triển Bạch và Tiết Tử Dạ chưa từng buông xuôi. Nhưng trong cuộc chiến nội tâm, khi đối diện với bản thân, họ lại tìm thấy một thứ dũng khí khác - thứ dũng khí để thỏa hiệp, để từ bỏ, một phẩm chất mà chính Thương Nguyệt đã thừa nhận, những nhân vật của cô ở thời kỳ đầu không có được. Suốt quãng thời gian ở Dược Sư cốc, Tiết Tử Dạ đã vận dụng hết sở học để chữa lành cho Hoắc Triển Bạch những vết kiếm thương. Nhưng chỉ bằng một đêm say túy lúy dưới gốc mai già giữa trời khuya tuyết đổ, hai người họ đã chữa lành cho nhau những vết thương lòng. Ấy là lúc cả hai dùng trò đoán quyền để nhìn thẳng vào quá khứ, lấy tuyết để gột rửa ký ức, và đem rượu để phá bỏ chấp niệm bao năm đè nặng trái tim mình. Năm xưa, Tiếu hồng trần từng là liều thuốc giúp Tiết Tử Dạ ngự hàn. Đêm nay, nó đã trở thành liều thuốc xua đuổi cái lạnh trong lòng họ; và khi cùng cạn vò rượu ấy, họ đã tiếp sức cho nhau vượt qua quá khứ bằng cách uống cạn một giấc mơ - giấc mơ tiếu ngạo hồng trần.
Năm 1972, Kim Dung phong bút. Năm 1985, Cổ Long qua đời. Khó có thể nói hết nỗi khắc khoải chờ đợi của những người yêu kiếm hiệp truyền thống suốt những năm qua. Thất dạ tuyết, qua bản dịch của Lục Hương, tin rằng sẽ không phụ lòng mong đợi ấy. Trên một góc độ nào đó, cuốn sách này có thể được coi là sự tiếp nối xứng đáng của Phi hồ ngoại truyện, nơi Tiết Tử Dạ âm thầm hát tiếp khúc bi ca của Trình Linh Tố năm nào.
Nham Hoa
(Nguồn: Báo Vnexpress)
Thiên Y Độc Ma , Tung Hoành Thiên Hạ
- Chapter 17 1 năm trước
- Chapter 16 1 năm trước
- Chapter 15 1 năm trước
Kiếm Hiệp , Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại , Nữ Cường
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại : xuyên không, giang hồ, nữ cường, 1x1.
Ngoài sáng nàng là thiên thần được mọi người xưng tụng, đôi tay như có phép màu cứu vớt sinh linh từ cõi chết sống lại.Trong tối nàng là ác ma giết người không chớp mắt,là thần chết trong ma giới hắc đạo.
Thiên tài y khoa , nữ thần áo trắng được người đời ca tụng.
Thiên tài dùng độc, bá chủ bóng đêm vạn người kính sợ.
Đâu mới là nàng, thiên thần hay quỷ dữ!
Vượt qua thời không - xuyên qua thời gian,
Một thân bạch y làm nên truyền kì.
Tiểu Bạch Thần Y
- Chapter 14 1 năm trước
- Chapter 13 1 năm trước
- Chapter 12 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Hài Hước
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: Ngôn tình, hài hước
Số chương: 14 chương
Edit: Cherry
Beta: Rita
Nàng, một nữ tử như búp bê, lớn lên trong thâm sơn cốc, tâm tư đơn thuần như tờ giấy trắng. Y thụât tốt, chữa được chim, chữa được lợn nhưng không chữa được cho mình.
Hắn, lạnh lùng vô tình là thiên hạ đệ nhất trang chủ. Trong một ngày nhận nàng về, mang nàng đi tham gia đại hội võ lâm.
Không ngờ, đáng thương thay nàng bị tình địch hại, thiếu chút nữa đi đời nhà ma, Vĩnh biệt thế giới này.
Nữ thần y thuần khiết + Nam trang chủ lạnh lùng ?
Tình yêu thật ngọt ngào có thể tốt đẹp hay không?
Thể loại
- Truyen tranh
