Truyện thể loại Cổ Đại
Càng Độc Càng Ngọt Ngào
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
- Chapter 8 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Hài Hước
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: cổ đại, hài, HE
Độ dài: 10 chương
Cái gì? Hắn, Nguyệt Tinh Hồn bị thê tử định mệnh tương lai của mình độc chết
Không được, hắn nhất định phải tiên hạ thủ vi cường, trước tiên đem nàng độc chết mới được!
Ai ngờ, khi nàng không hung dữ lên, cười rộ lên còn rất đẹp, rất đáng yêu
Hôn lên tư vị cũng khá tốt, nếu có thể nhấm nháp cả đời cũng rất tốt……
Không biết vì sao ý tưởng này nhưng khiến trong lòng hắn chấn động, có cảm giác không biết làm sao, cảm giác động lòng thật kỳ quái …..
Nha? Động lòng? Hắn động lòng sao?
Nguy rồi, nguy rồi! hắn se không lâm vào cũng vầy của vận mệnh đi! Không cần a………
“ Ai muốn gả cho ngươi? Ngươi đừng dát vàng trên mặt mình đi!” Duieowng Diễm Ca thở phì phì mắng.
Hắn nghĩ đến hắn là ai nha, muốn nàng gả cho hắn? Thiếu tự cho là đúng.
Nhưng mà khi hắn không nói hai lời, cắt cổ tay lấy máu, chỉ vì giúp nàng trị kịch độc trên người
Nàng thật là cảm động, thật cảm động, trái tim cũng đập thật mạnh ……… còn càng ngày càng nhanh!
Ai bảo hắn trong lúc thần không biết quỷ không hay, hạ thứ kịch độc kêu là “ yêu” đi?
Ngôn Tình , Cổ Đại , Hài Hước
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: Ngôn tình cổ đại, hài, sủng, HE.
Converter: nothing_nhh (TTV)
Editor: Docke
Cái gì mà “Nàng đồng ý ư? Nàng sẽ làm vợ của ta sao?”. Gặp quỷ à? Lỗ tai nào của hắn nghe được nàng đồng ý làm nàng dâu của hắn?
Hắn hỏi “Thành thân được không?” thì nàng trả lời “Được”. Ý nàng muốn nói là nàng sẽ giúp hắn tìm một đối tượng tốt, chứ có phải là nàng muốn gả cho hắn đâu.
Tuy rằng ngay từ lúc bắt đầu quen biết, thái độ của nàng đối đãi với hắn vẫn luôn một mực dung túng. Phàm là có thể thỏa mãn nguyện vọng của hắn, chuyện gì nàng cũng làm.
Nàng đã nhận định, suốt đời này hắn chính là người thân thiết như ruột thịt, không rời không bỏ. Chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày, hắn lại muốn thay đổi thân phận, muốn làm phu quân của nàng!
Những chuyện mà hắn đã quyết tâm, đã nhắm trúng thì sẽ không buông tay, lời vàng ý ngọc gì cũng không nghe lọt tai.
Lần đầu tiên trong đời nàng hiểu được một cách sâu sắc thế nào là: kêu không ai thấu, chỉ biết hỏi trời cao…
Đáng giận a! Người này tâm địa rất đen tối, cũng quá bất lương.
Khoác lớp áo thuần lương đầu gỗ đi làm nũng mấy chuyện vô lại.
Sau khi hắn nói ra ‘Giấc mộng nàng dâu’ vĩ đại mà hắn đã phải suy nghĩ trong nhiều năm trời, hắn lập tức bắt đầu nghiêm túc triển khai nghiệp lớn, đối đãi với nàng dâu của mình.
Thường xuyên sờ sờ bàn tay nhỏ bé của nàng, hôn hôn cái miệng nhỏ nhắn của nàng, ngày nào cũng bám riết lấy nàng như hình với bóng.
Hại nàng lòng xuân nhộn nhạo, rối loạn như tơ vò. Quyết tâm cự tuyệt cũng lung lay sắp đổ.
Heiz! Cứ để hắn quấy rầy như vậy, nàng khẳng định chỉ còn nước đầu hàng thôi…
Huyền Huyễn , Kiếm Hiệp , Ngôn Tình , Trinh Thám , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thành Lâm An. Ngõ Thiên Thủy.
Hoa Kính – một cửa hàng hoa thần bí.
Chủ nhân Hoa Kính là một bạch y nữ tử trẻ tuổi, mái tóc dài đen như mực, gương mặt mảnh mai nhợt nhạt, đôi tròng mắt đen sâu thẳm, khóe mắt trái có một nốt ruồi mỹ nhân màu đỏ tươi, hệt như giọt lệ thương tâm nhỏ xuống. Bên trong Hoa Kính vĩnh viễn tỏa ra mùi hương nồng đượm, hoa mạn đà thơm lừng, hoa hồng đang tàn úa, mùi kỳ hoa dị thảo trộn lại khiến người khác như lạc vào trong mộng. Mỗi nữ tử bước chân vào Hoa Kính đều mang tâm trạng u uất sầu thương, mỗi người là một số phận bi thảm và đều mua một chậu hoa - cũng là mua sinh mệnh để vươn lên tìm hạnh phúc.
Đôi lời của tác giả: Cái tên Hoa Kính bắt nguồn trực tiếp từ những cuốn sách làm vườn từ đời Thanh.
Do hoàn cảnh gia đình, từ nhỏ tôi đã có hứng thú với việc làm vườn, để viết truyện này đã đọc qua rất nhiều sách cùng loại sau đó làm thí nghiệm tại khu vườn sau nhà. Do đọc nhiều sách thực vật nên dần bị các dạng kì hoa dị thảo lay động, cảm giác những đặc tính của hoa cỏ cũng liên quan đến các tầng lớp người trong xã hội. Ý nghĩ này ấp ủ rất lâu, mãi đến năm 2003 mới nảy ra xung động phải cầm bút, quyết định dùng tên của các loại hoa đặt tên cho mỗi chương, ý nghĩa của mỗi loại hoa thể hiện cho tính cách của nhân vật trong truyện.
Nhân vật chính là Bạch Loa, chủ nhân Hoa Kính, một nữ tử thần bí mỹ lệ. Hình như hoa và mỹ nữ, mưu sát và độc dược là những đề tài cuốn hút.
Tôi không nghiên cứu quá kỹ về quy phạm nên không viết truyện thật sự theo đúng cách viết của tiểu thuyết điều tra, cộng thêm ảnh hưởng của thể loại truyền kì đời Đường nên càng viết càng xa ý định ban đầu: truyện trở thành tiểu thuyết về tình cảm.
Những mẩu truyện trong sách hết sức đa dạng, đề tài cũng tùy tiện, bất cứ đề tài nào, từ ngôn tình, võ hiệp, huyền ảo, thần ma…chỉ cần có thể biểu đạt chủ đề đều được sử dụng.
Không cần giấu giếm, kết cấu câu chuyện dựa vào một “cửa hàng hoa chuyên môn ám sát” với Bạch Loa là sợi chỉ xuyên suốt liên kết các câu chuyện. Mỗi câu chuyện đều có kết cấu và chủ đề riêng rẽ.
Thử nghĩ mà xem, những người con gái trong thời cổ, ở những hoàn cảnh bị áp bức như vậy sẽ phải kiên cường, tự lập thế nào?
Nếu cho rằng “hoa” là tên gọi khác của nữ giới thì đây chính là một cuốn tiểu thuyết về nữ giới, kể lại những số phận của họ và quá trình vật lộn gian nan.
Thương Nguyệt
Cùng Quân Đồng Mộng
- Chapter 12 1 năm trước
- Chapter 11 1 năm trước
- Chapter 10 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Edit: Tia
Rốt cuộc nàng còn phải dây dưa với tên hoàng tử ma quỷ này đến khi nào?!
Khi nhỏ không cẩn thận quen biết hắn, hắn lại theo đuổi nàng đến tận nay không buông, rõ ràng nàng không có hứng thú gì với hắn!
Nếu đã vậy, nàng… đành phải chạy xa một chút,
Đỡ cho hắn suốt ngày âm hồn không tan bên cạnh nàng, quấy rối lòng nàng.
Nhưng ông trời không chìu lòng người, không ngờ nàng cuối cùng vẫn phải rơi vào bàn tay của hắn,
Ngày ngày đều được hắn “quan tâm thương yêu” đủ ba bữa cộng thêm bữa khuya.
Haiz… Cái kiểu sống như cá chậu chim lồng này thật sự không thể tiếp tục được nữa,
Càng đừng nói đến sự bá đạo, tàn khốc của hắn làm nàng không thể chịu nổi,
Vẫn là nghĩ cách chạy cho nhanh, lấy lại tự do quan trọng hơn!
Nhưng mà khi nhìn thấy hắn căng thẳng vì nàng biến mất, nàng lại rung động!
Làm sao có thể như thế?
Nàng rõ ràng vô tâm với hắn, nhưng giờ sao lại động tình…
Chí Dị Huyền Nghi Hệ Liệt: Tương Tư Môn
- Chapter 11 1 năm trước
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
Huyền Huyễn , Trinh Thám , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Vi Trường Ca - bảo chủ của Thiên Hạ bảo cùng Tô Vọng Ngôn - đại công tử của Tô Gia ở Lạc Dương là hai nhân vật chính của hai tác phẩm này. Một người anh tuấn phong lưu, văn võ song toàn, một người lãng từ hào hoa, học rộng tài cao, ngạo khí ngất trời, hai người họ là quen biết nhau từ nhỏ, thanh mai trúc mã, tình như huynh đệ. Cả hai cùng nhau bước vào những cuộc phiêu lưu đầy ma mị, huyền bí, cùng trải qua những giờ khắc sinh tử trong Tương tư môn để tìm kiếm những đáp án cuối cùng đằng sau tấm màn liêu trai ban đầu. Thế nhưng những gì họ tìm thấy lại đầy bất ngờ…
"Bước vào cửa tương tư, mới biết tương tư khổ. Tương tư dài chừ, nhớ nhau hoài. Tương tư vắn chừ, nhiều vô tận... Thật ra cho dù đích thân đến cõi tương tư, lại có mấy ai nói được rõ ràng nhân quả duyên do? Vì vậy, chữ "tình" này là thứ khó nói tỏ tường nhất trên đời, bất kể ngươi đại trí, đại tuệ, đại dũng, đại thánh, cũng đều không nhìn ra được rạch ròi. Cái gọi là tình, ở ngoài, chỉ nội bốn chữ "không biết làm sao", cũng vì thế khiến người ta trăm ngàn suy đoán, ở trong, thì là Tử Ngọc hóa kh1oi, liễu xưa Chương Đài. Có thể chết chứ không thể oán mà thôi."
Chung Độc
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
- Chapter 8 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bản convert: Meoconlunar – TTV
Bản edit: Peruoi
Couple: La Sát – Tề Dị
Quỷ môn La Sát là người tài nổi danh đại giang nam bắc, truyền khắp ngủ hổ tứ hải.
Tuy rằng danh tiếng vang dội, nhưng chưa có ai xem qua được diện mạo của hắn.
Gì cũng không nhìn thấy được ! Tấm sa mỏng trên mặt kia chính là dấu hiệu của hắn.
Làm việc không thấy đầu cũng không thấy đuôi là tác phong của hắn.
Ai muốn vọng tưởng tiếp cận hắn, có đem bọn họ độc chết ngàn lần cũng không chán ghét.
Nhưng hắn ngàn tính vạn tính, trái tính phải tính, như thế nào cũng không dự đoán được gặp được Ma Y – một người phiền toái.
Chẳng phải hắn trong truyền thuyết là một người lạnh như băng, có thể đông lạnh người cách xa ngàn dặm.
Cư nhiên gặp hắn liền cười, còn có ý đồ nhìn diện mạo thật của hắn, thật sự là không muốn sống nữa !
Hắn tức giận thi triển độc công.
Lần thứ nhất an ủi, lần thứ hai công phá, lần thứ ba đã bị chế phục.
Chỉ phải tùy ý đi theo người này từ núi nam kéo dài đến núi bắc, ngoan ngoãn để cho hắn nghiên cứu đến tận cùng.
Có thể nghiên cứu liền nghiên cứu thôi, có tất yếu đem hắn kéo lên trên giường không.
Chủ Nợ Đánh Lên Thân
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
- Chapter 8 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Hài Hước
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: Ngôn tình cổ trang, hài
Độ dài: 10 chương
Edit: Tuyết nhi
Beta: Tử Yên
Nguồn convert: DĐ Lê Quý Đôn
Nàng không phải nữ nhân!
Là nữ nhân không phải đều có tình yêu, không thường xuất đầu lộ diện, nhìn thấy soái ca sẽ đỏ mặt?
Không có! Những phẩm chất riêng của nữ nhân ở trên người nàng tất cả nhìn không thấy!
Cô nương nàng liền yêu cả nam cả nữ, khắp nơi lấy việc riêng của người khác, đạo nhân bát quái.
Duy nhất việc mà nàng để ý là làm thế nào kiếm được càng nhiều tiền.
Mà hắn là người mà người gặp người khen, tất cả mọi người nghĩ đến muốn nịnh bợ thiếu chủ Thiên Kiếm Minh.
Đẹp đến không có thiên lý, đẹp đến mỹ nữ luôn đuổi theo hắn.
Nàng lại khinh thường liếc hắn một cái, thậm chí hắn toàn thân cởi sạch cùng nàng ”Chung sống một phòng”, nàng lại có thể không có ”Ác hổ phách dương” (mãnh hổ hung dữ nhào về phía dê)… Không muốn hắn chịu trách nhiệm lấy nàng, chỉ vội vã lấy ra văn phong tứ bảo (bút, mực, giấy, nghiên.)
Mà lại muốn họa bức tranh lõa thể của hắn, lấy đi để kiếm tiền!
Thảm chính là, hắn nhưng lại ”mắt bị mù” yêu thương nàng thích dịch dung quái lạ Tiểu nương tử.
Hức hức… Nếu hắn mĩ nam sắc không dùng được
Đanh phải tế ra thứ mà nàng yêu nhất — kim khố của nhà hắn làm mồi nhử, hẳn là nàng cắn câu chắc…
Chồng Khờ
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
- Chapter 8 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Điền Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Converter: Meoconlunar (TTV)
Editor: Thư Kỳ
Người ngoài nói bọn họ là không môn đăng hộ đối, hắn là một tiểu tử ngốc lại dám vọng tưởng đến một vị tiểu thư là nàng.
Kết hôn là khổ nàng, mà hắn lại chiếm được tiện nghi khi cưới được một hiền tuệ kiều thê (người vợ xinh đẹp + thông minh+ hiền đức)
Chỉ có nàng mới hiểu được, nam nhân này tuy không biết hoa ngôn xảo ngữ, chỉ có thể lấy hành động để biểu đạt.
Nói muốn cưới vợ, lập tức đem toàn bộ tài sản tới cửa cầu hôn.
Người ta nói hắn ngốc, phụ thân cũng khinh thường nhưng nàng lại kiên trì muốn gả.
Chỉ vì nàng biết hắn không phải thật khờ, bất quá là không biết biểu đạt tình cảm của mình.
Nhưng sau khi cưới nàng lại là “ngoan ngoãn phục tùng” , “Nương tử nói phải.”
Nhìn như mơ hồ, kỳ thực đây là ý trời.
Thâm tình của hắn đã sớm ẩn sâu trong đáy lòng, đời này chỉ cần nàng vui vẻ, hạnh phúc.
Trượng phu mà nàng muốn bất quá cũng là thật tình đối đãi với nàng, toàn tâm toàn ý vì nàng.
Ai nói nàng là thê đẹp phu khờ?
Nàng là nhặt được một bảo vật vô giá, muốn đáp lại phần thâm tình này, bồi hắn một đời có đủ hay không…….
Chỉ Là Hoàng Hậu
- Chapter 16 1 năm trước
- Chapter 15 1 năm trước
- Chapter 14 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Nguồn convert: meoconlunar (TTV)
Độ dài: 16 chương [rất dài…]
Cặp đôi: Lí Dung Trị x Từ Đạt.
Biên tập: Phong Linh.
Thân là con gái Từ gia, không phải là rường cột của nước Lương thì cũng là mãnh tướng nơi biên cương! Mà cô…
Mà cô…mà cô chỉ là một hòn sỏi giữa những viên minh châu chói mắt của Từ gia.
Cả đời ôn hòa nhàn thản, chí lớn nghiệp lớn đều không thành…
Mọi thứ cứ thế, cuộc đời không có gì đáng giá đánh dấu lại.
Vậy thì cô cứ vui vẻ mà đi qua cuộc sống ôn hòa nhàn thản của mình thôi!
Chỉ mong tìm an ổn qua ngày, nhưng ngay cả đi đến tiểu quan quán [1] tìm người bầu bạn cũng phải nhặt đồ thừa người khác chọn còn dư…
Mà như vậy là khó lắm sao? Kỳ thực, yêu cầu của cô cũng đâu có cao đâu.
Chỉ cần dành tình cảm chân thật cho cô, đối xử với cô thật tốt, cho dù là có tàn tật cũng không sao.
Cô không tâm cơ, nhưng người ta lại có! Nhìn mà xem, ngay cả một kẻ hầu nho nhỏ cũng muốn đạp cô xuống làm ván cầu kìa…
Ai, ngay cả tìm một người bạn thôi mà mỏi mệt như vậy, quả nhiên cô là…ôi ~
Vị công tử ôn nhuận như ngọc, nhã nhặn trước mặt…Quả thực là dạy cho người ta biết thế nào gọi là gió xuân nha!
Là bảo bối của Hoàng thất Đại Ngụy phải không? Là cô nhặt được kho báu chưa hoàn chỉnh? [2] Thực cảm động đó…
Hức hức, mọi người đều động lòng như vậy, mà không biết ──
Thì ra một đêm nước mắt lừa người ấy, chỉ do đam mê của vị Hoàng đế Đại Ngụy này đột nhiên bộc phát mà thôi…
[1]: Giống thanh lâu, chỗ này là nơi của nam kỹ, chuyên phục vụ nam sủng =))
[2]: Ý là anh chưa lên ngai vị nên chưa là kho báu hoàn hảo :”>
Giới thiệu [Văn án]
Không phải chỉ là một vở kịch kẻ hát người diễn thôi sao, mà chẳng còn hơi ấm của nàng nữa?
Mấy viên quan mặc trang phục ngoại quốc quỳ khắp phòng không hiểu thế nào, mấy ngày nay đã có chuyện xảy ra ──
Tây Huyền Từ Đạt ở Đại Ngụy bị bệnh cấp tính mà chết, đều đã nhập quan mở linh đường. Chỉ cần trời vừa sáng, đội ngũ đưa tang sẽ xuất phát trở về cố hương. Nhưng không biết vì sao nửa hôm nửa đêm, Thái tử Đại Ngụy xuất hiện!
Vừa bước vào Tứ phương quán, không đến đại sảnh, mà ngược lại đi thẳng vào sảnh ngoại. [1]
Sảnh ngoại…là Linh đường mà!
Sứ thần đặc phái Tây Huyền quỳ phục xuống, trộm mắt dò xét. Thái Tử Đông cung Đại Ngụy, người mặc cẩm bào đi lướt qua, quần áo không một chỗ nào nhăn nhúm, ngay cả giày cũng sạch sẽ, chỉ là sắc mặt trắng bệch khác thường, ngay cả tròng mắt dường như cũng hóa thành màu đỏ.
“Điện hạ, điều này không hợp lễ…” Hắn nói nhỏ, lại thấy vị Thái tử điện hạ không dừng bước, không khỏi âm thầm khóc òa trong lòng.
Rõ ràng sắp đăng cơ Thiên Tử, cái gì cũng chưa tính, nhưng có nghĩ đến bọn đầy tớ này hay không? Nếu xảy ra chuyện gì, hắn chỉ là một quan viên Tây Huyền nho nhỏ ở Đại Ngụy cũng phải đưa đầu ra.
“Điện hạ.” Một cô gái duy nhất đứng giữ ở cửa Linh đường cúi thấp người.
Ánh mắt hắn từ Linh đường nhìn thoáng qua cô gái kia. Giọng nói khàn khàn:
“Từ học sĩ tới thật đúng lúc.”
“Cả đời Từ Đạt yên bình mà trôi, trước khi lâm chung có người thân ở bên chăm sóc bầu bạn, khi đi cũng không đau đớn, cũng là phúc khí cuối cùng ông trời ban tặng.” Từ học sĩ từ tốn đáp.
“…đây là cuộc đời an ổn của nàng hay sao?” Hắn ngừng một lúc lâu, rồi nói: “Bổn vương có thể nhìn mặt Từ Đạt lần cuối được không?”
“Quan tài chưa đóng, điện hạ muốn gặp, tất nhiên là được.” Nói xong, Từ học sĩ – cũng chính là tỷ tỷ của Từ Đạt khẽ nâng những dải khăn trắng lên, đi vào bên trong.
Hắn theo sát.
Trước mắt là một chiếc quan tài thượng đẳng. Nắp quan tài vẫn chưa đóng. Hắn vừa thấy, trong quan tài quả nhiên là Từ Đạt.
Hắn vươn tay, muốn chạm vào Từ Đạt, lại có người nhẹ nhàng giữ chặt cổ tay hắn: “Điện hạ, xá muội trước khi chết vẫn chưa thành hôn, khi chết vẫn giữ tấm thân trong sạch. Tuy nói đây là chuyện không hay ho trong mắt người Tây Huyền, nhưng không thể để nam tử động chạm vào thân thể nữa, xin điện hạ tự trọng.”
Hắn không để ý đến, vung tay áo, chạm vào gò má trên gương mặt quen thuộc kia. Hai má hơi hơi lạnh, hơi hơi cứng rắn, giống như một xác chết…Đầu ngón tay hắn chậm rãi di chuyển, ở dưới mũi Từ Đạt. Hô hấp, đã không còn.
“…bệnh cấp tính mà chết?” Hắn khàn khàn hỏi.
“Hai ngày mắc phong hàn nhưng không tới đại phu khám, không nghĩ bệnh tình lại nặng thêm, đột nhiên mà qua đời.”
“Vậy sao…” Ánh mắt hắn không rời khỏi người kia dù chỉ là một chút. Một lát sau, hắn nhẹ giọng hỏi: “Nàng muốn được an táng ở Tây Huyền?”
“Đó là di ngôn trước khi lâm chung của muội ấy. Trời hửng sáng sẽ xuất phát, đi cả ngày lẫn đêm.”
“Dù có đi ngày đêm, xác chết cũng sẽ hư thối.” Hắn bình thản nói.
“Điện hạ không cần quá lo lắng. Giữa những lớp quan tài này là Băng ngọc, đảm bảo trong vòng ba mươi ngày xác chết sẽ không có biến chuyển.”
Hắn nghe xong, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía nữ học sĩ trong cung nước Tây Huyền. Một lúc lâu sau, hắn lại mở miệng, giọng nói vẫn khàn đặc.
“Ba mươi ngày? Ba mươi ngày đến được biên giới Đại Ngụy sao?”
“Con cháu Từ gia đều chôn cất ở Tây Huyền. Nếu xảy ra vấn đề gì sẽ hỏa táng. Có Từ Hồi dẫn đường, Từ Đạt nhất định có thể trở về quê hương.” Từ học sĩ chỉ về một cô gái trong góc sáng, từ đầu đến giờ vẫn không quỳ xuống.
Lí Dung Trị nhìn theo. Quả nhiên là muội muội của Từ Đạt – Từ Hồi.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nói:
“Từ Trực, Từ Hồi có thể cùng nhau xuất hiện ở Đại Ngụy, thật là ngoài ý muốn của bổn vương. Ngay cả tướng quân dẫn đường cũng vô cùng đúng dịp.” Ánh mắt hắn chuyển xuống nhìn gương mặt của thi thể, cắn răng: “Từ Đạt, sao nàng có thể tuyệt tình như vậy? Ngay cả khi chết đi cũng không chịu ở lại giang sơn của bổn vương hay sao?”
Hắn không nhận được câu trả lời. Người nên trả lời hắn đã chết. Người không nên trả lời đã nhất tề quỳ trên mặt đất từ trước, không dám mở lời.
“Điện hạ, đã đến giờ phong quan (đóng nắp).”
Hắn không nhúc nhích, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen của Từ Đạt.
“Điện hạ, đã đến giờ phong quan.”
Hắn chậm rãi cúi đầu xuống, hôn lên cánh môi lạnh lẽo đã có phần cứng lại của Từ Đạt.
“Điện hạ!” Từ học sĩ khẽ nhíu mày.
Hắn đứng thẳng dậy, đang muốn mở miệng, máu tươi trong miệng đột nhiên phun ra. Quan tài dính đầy tia máu đỏ, thậm chí thi thể nằm trong quan tài cũng bị dây dính máu.
“Điện hạ! Điện hạ!” Linh đường vốn tĩnh lặng đột nhiên ồn ào hẳn lên. Những quan viên vốn quỳ vội vã gọi Ngự y, có người hô to ngăn cản điện hạ. Mỗi người đều lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, tay chân luống cuống.
Lí Dung Trị không nhìn Từ học sĩ, cũng không nhìn những vị quan trong phòng, vẫn đăm đăm vào thi thể hồng nhan nằm trong quan tài, lớn tiếng quát:
“Từ hôm nay trở đi, Tây Huyền Từ Đạt chính là Vương phi của Lí Dung Trị bổn vương. Hôm nay là Thái tử phi, ngày mai chính là Hoàng hậu Đại Ngụy. Ai có bản lĩnh mang Thái Tử phi đi trước mặt bổn vương, ai dám mang nàng rời khỏi giang sơn Đại Ngụy ta?”
Tất cả đều há hốc mồm.
Trong phòng lặng ngắt.
※
Ai cũng không đoán trước được, một đêm nay, đã khéo xuất hiện một vị khách nhàn nhã tới chơi, ánh mắt ghi lại hết thảy. Thực hoàn hảo, tương lai không khéo hắn có thể nắm được một chức sử quan [3].
Hơn mười năm sau, khi tóc đã bạc trắng, hắn phe phẩy chiếc quạt lông, lòng phiền muộn:
Lúc ấy cảm thấy đây là một tình cảm chân thành tha thiết, xúc động lòng người. Sau này ghi chép lại hơn phân nửa cuộc đời ‘bất lương’ của vị Hoàng đế Đại Ngụy kia, thì mới phát hiện, hóa ra ngày đó mình cảm động quá sớm. Đêm ấy, chỉ là đam mê của Hoàng đế Đại Ngụy này bộc phát mà thôi.
[1]: 四方馆 – Tứ phương quán. Vào thời Tùy, tứ phương quán là một dịch quán để tiếp đãi sứ giả bốn phương, nên mới có tên gọi này.
[2]: Thiên thính – 偏厅. Đại sảnh ở chính giữa, còn thiên thính ở hai bên…nên mình gọi là sảnh ngoại, tức là sảnh bên…
[3]: Sử quan – vị quan ghi chép lại lịch sử. Ở Việt Nam có Ngô Sĩ Liên.
Chỉ Sợ Tương Tư Khổ
- Chapter 11 1 năm trước
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Covert: Pratchett
Edit: V.A
Beta: darkangel
Hệ liệt: Mân Côi hôn RK108
Nam nhân vật chính: Lý Mộ Bạch (thư sinh).
Nữ nhân vật chính: Nhiếp Đông Nhạn.
Những nhân vật khác: Nhiếp Văn Siêu, Nhiếp Nguyên Xuân , Tư Mã Thanh Lam.
Bối cảnh của truyện: Cổ đại.
Loại truyện: Quen biết, đào hôn, ân oán giang hồ.
Ai nha! Rốt cuộc Tiểu bạch xà mà nàng đợi tám năm cũng được đưa tới!
Nàng kinh ngạc mở hai mắt nhìn vào giỏ trúc dò xét. Thật lâu sau, vẫn không thấy có âm thanh.
“Vị công tử này, ta muốn chính là tiểu Bạch xà.”
“Ta biết.”
“Phải là màu trắng.”
“Ta biết.”
“Phải có hình dạng của rắn.”
“Ta biết.”
“Phải nhìn thấy được.”
“Ta biết.”
“Như vậy, Tiểu bạch xà của ta đâu?”
“… Ách, không… Không thấy .”
Không thấy?! Thật sự là ông trời cũng giúp nàng, vừa vặn, nàng có thể trao đổi điều kiện với hắn!
Hắc hắc hắc, trông người này khi tức giận mà vẫn thanh tú, nói chuyện còn nhỏ giọng hơn so với cô nương nhà người ta.
Nhìn nhã nhặn như vậy, chắc là người đọc sách rồi, cá tính ôn hòa như con thỏ con, bộ dạng thoạt nhìn có vẻ rất dễ khi dễ.
Sau khi thử một lần, quả nhiên là không phải dễ lừa gạt một cách bình thường.
Cái này… Nàng từ từ lừa hắn mới được.
Cô Nương, Thỉnh Tự Trọng
- Chapter 55 1 năm trước
- Chapter 54 1 năm trước
- Chapter 53 1 năm trước
Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại , Hài Hước
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tên: Thiên Hạ Tối Nhị (Nguyên danh: Cô nương, thỉnh tự trọng)
Thể loại: ngôn tình, xuyên không, hài, HE
Người convert: armelia – Tàng Thư Viện
Chuyển ngữ: Min với sự giúp đỡ của Yumiko, Zjn Zjn
Chỉnh sửa: Min
Nhân vật chính: Phạm Khinh Ba, Thư Sinh
Phối hợp diễn: Phạm Bỉnh, Giải Đông Phong, Chu Tử Sách, Công Dã Bạch
Cái khác: đáng khinh, khác người, nửa đơn thuần + lưu manh
Nhận xét của converter:
- Truyện siêu hài, siêu thiên lôi, kiểu sấm sét đùng đùng mưa to gió giật á. Cảnh báo với việc vừa ăn uống vừa đọc.
- Nam là phẫn trư ăn lão hổ, nữ là sắc nữ mặc dù k sắc lắm.
- Nhân vật phụ cũng rất dễ thương: cậu nhóc ở chung hơi tưng từng, coi chủ như mạng Phạm Bỉnh, anh thượng thư Giải Đông Phong keo kiệt bủn xỉn k chịu nổi, ông chủ ngầm của cửa hàng ‘dâm thư’ nổi tiếng của kinh thành. Hoàng đế thì hôn quân, ngày xưa hình như là khách ruột của thanh lâu á. Hoàng hậu là tú bà, hoàng đế là lão khách hàng của bà í (Uh mà cặp này coi vậy chứ k có kẻ khác xen giữa đâu, k biết bao giờ tác giả mới viết về bọn họ), ngay cả dân cư cũng hài k đỡ nổi thích đi 888 đến nổi bị tiên hoàng đánh thuế.
Min: phẫn trư ăn lão hổ : giả heo ăn thịt hổ … giống như là sói đội lốt cừu
Nhận xét của Editor Min
Một câu chuyện thích hợp để giải trí, không giang hồ, không cung đấu, một câu chuyện phố phường bình thường…. Và rất khó phân biệt ai là sói, ai là cừu. Nam chính phúc hắc không hẳn phúc hắc, tiểu bạch không ra tiểu bạch… Nói chung là hỗn hợp ra một người rất “bất bình thường”. Nữ chính là kiểu người sống bất cần nhưng rất yêu gia đình. ^_^
Giới thiệu
Trong thành có một Hoan Hỉ Thiên, Hoan Hỉ Thiên có nữ chưởng quầy.
Chưởng quầy họ Phạm tên Khinh Bạc, tam tòng tứ đức có như không.
Xuất đầu lộ diện cứ như thường, thụ thụ tương thân không kiêng kị.
Cử chỉ phóng đãng như sắc nữ, đánh lui hết thiếu niên anh tài.
Đối mặt với bài vè lên án này, Phạm Khinh Ba cảm thấy thập phần oan uổng. Nàng không phải là bán quyển Hoàng Thư sao, nào có trêu ai chọc ai a…..
Võ lâm có một Binh Khí Phổ, Binh Khí Phổ chính trực nổi danh.
Thanh cao – Thư Sinh nhì thiên hạ, soái tựa Quỷ Cốc tựa quỷ ma ….
Hành hiệp trượng nghĩa, tính lương thiện, nhân đạo từ bi khó có được.
Nghiêm chỉnh, lễ giáo, ghét nữ sắc, hiệp nữ giang hồ đều trông theo.
Mặc dù Thư Sinh được xưng tự phế võ công rời khỏi giang hồ, nhưng vẫn không nừng có người tìm tới cửa khiêu chiến. Đối mặt với những người này, hắn luôn tận tình khuyên nhủ: “Tráng sĩ các ngươi đừng như vậy, tại hạ là người đọc sách….”. “Này vị huynh đài tuấn tú lịch sự tác phong nhanh nhẹn, nhìn cũng biết là người phong nhã, không bằng chúng ta cùng đến đây giảng đạo lý…..”
Nữ chưởng quầy Phạm Khinh Ba giải thích: đây không phải thiên hạ thứ hai, mà rõ ràng là thiên hạ tối nhị!
(Kỳ Doanh: Thiên hạ tối nhị theo ta hiểu thì là khắp thiên hạ không có người thứ hai^^~)
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
- Chapter 16 1 năm trước
- Chapter 15 1 năm trước
- Chapter 14 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Hài Hước
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Người convert:Môi Hồng Đào
Người dịch:Ái Ái & Như Như
Cảnh báo: Không nên đọc lúc đang ăn cơm, uống nước, có việc gì xảy ra hai bọn ta không chịu trách nhiệm
Không thấy văn án đâu cả.
Bán Tướng Công
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
- Chapter 8 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Dịch: Vân Phiêu
Edit: Jun
Đây là một bộ thuộc Kinh gia hệ liệt.
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Editor + beta + poster: SunniePham
Convert: ngocquynh520
Không thể tưởng tượng được một đời lãng tử mà cũng có ngày bị nữ nhân trói buộc!
Khí thế oai hùng, bất cứ lúc nào cũng có thể chiến đấu với nữ vương bệ hạ.
Nhưng lại dễ dàng lấy đi tâm của "Đệ nhất mỹ nam tử của Trung Nguyên."
Còn yêu cầu hắn xuất ra bảo vật.
Cho dù ngoan cố đến cuối cùng nàng vẫn rơi vào trong lưới tình của hắn.
Nhưng nào ngờ nàng lại đưa đến một quân đoàn, nói muốn hắn “gả” cho nàng làm "Vương phi"
Thật là quá buồn cười rồi! Hắn đường đường là nam tử hán sao có thể chịu vũ nhục như vậy?
Thôi thì tương kế tựu kế, trước tiên hấp dẫn nàng trước rồi nói sau...
Trên đời này sao có thể có loại nam nhân này được! Thật sự là rất phiền!
Luôn bài ra gương mặt đầy châm biếm, làm nàng tức đến chết.
Nếu không đâm chọt thì là khiêu khích, còn làm nàng không hiểu rõ tình cảm của mình.
Nàng nên sớm mang tên này đi đến cho muội muội hung dữ của nàng, để nàng ấy một đao giải quyết tên này mới đúng.
Tại sao lại để hắn ta lưu lại trên địa bàn của nàng mà gây sóng gió?
Lại làm hại nàng không cẩn thận bị chỉ đích danh hắn làm phi tử của nàng....
Đáng giận! Nàng không cho hắn làm phi, mặc kệ cái gì pháp với chế
Người nào đó tưởng chiếm được tiện nghi lại còn khoe khoan, vọng tưởng Bá Vương ngạnh thượng cung!
Cát Tường
- Chapter 11 1 năm trước
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Năm đó, Cát Tường mười tuổi, Hoàng Hà lũ lụt, hại nàng mất đi cha mẹ, tỷ muội chia lìa.
Nàng bán mình vào tiền trang Bùi gia thành Khai Dương, nàng thông minh lanh lợi lại có hiểu biết, chỉ vài năm đã trở thành đương hồng nha hoàn (có thể xem là nha hoàn đứng đầu), được phái đến hầu hạ bên người đại thiếu gia Bùi gia, người thừa kế của tiền trang Bùi gia. Tương lai, đại thiếu gia cưới chính thất, kết cục tốt nhất chính là gả cho hắn làm tiểu thiếp.
Nhưng hết lần này tới lần khác nàng không thương đại thiếu gia, lại đau lòng Nhị thiếu gia không được người coi trọng. Mặc cho hắn khi dễ, mặc cho tính mệnh bị hắn đùa suýt mất cũng không nỡ trách hắn.
Hắn bị đuổi ra phủ, chỉ vì một câu kia của hắn "Theo ta đi! Ta mang nàng đi tìm muội muội". Nàng liền thu xếp hành lý, theo hắn cùng một chỗ đến Thương Hoài thành dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng. Nhưng mà thương trường hiểm ác, vụ làm ăn đầu tiên đã gặp phải sói đội lốt cừu, không chỉ bị mất tất cả tiền vốn, ngay cả trong sạch của nàng đều. . . . .
Vốn chính là hai người mây bùn (người cao kẻ thấp), cho dù hắn không được sủng ái, cũng là chủ tử, nàng gạt khổ sở trong lòng, đối với tình yêu của hắn nhìn như không thấy.
Mắt thấy việc làm ăn của hắn càng làm càng thành công, tiền trang càng ngày càng nổi tiếng, cửa hàng càng mở càng nhiều.
Vị trí đương gia chủ mẫu chỉ đợi nàng gật đầu ngồi lên, nàng lại muốn đem hắn giao cho cô nương khác. . . . .
Nương Nương, Thỉnh Thăng Cấp!
- Chapter 21 1 năm trước
- Chapter 20 1 năm trước
- Chapter 19 1 năm trước
Khoa Huyễn , Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại , Cung Đấu
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: xuyên không, cung đấu, HE
Số chương: 107 chương + 1 ngoại truyện
Converter: Anrea96 ( Wattpad)
Editor: Vĩ Nguyên
Lễ kỉ niệm tròn mười một năm Tấn giang khánh thành, Bạch Tiểu Du bỗng nhiên nhận được một tin nhắn có tiêu đề —— Hỏi và trả lời!
Xin hỏi, bạn muốn xuyên qua không? —— Có
Bạn muốn xuyên qua thể loại nào? —— cung đấu
Hình thức xuyên qua thích nhất là? —— hồn xuyên
Có muốn trở thành người tôn quý nhất không? —— Có
Nếu như có thể, bạn muốn tự mình xuyên qua không? —— Có
Điền vào để xác định lộ trình!
Bạch Tiểu Du tắt trang, tiếp tục tham quan ngôn tình 123, bỗng nhiên trang bìa biến thành một con côn trùng nhỏ đáng yêu. . .
Chúc mừng độc giả Bạch Tiểu Du nhận được quà đặc biệt trong lễ kỉ niệm Tấn Giang tròn mười một năm —— thể nghiệm xuyên qua cung đấu, thời hạn tới khi hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ.
Khóe miệng Bạch Tiểu Du giật giật, bất tỉnh, tỉnh lại cũng đã đang ở một hậu cung mênh mông, mà nàng lại chỉ là phi tử có phẩm cấp thấp hèn nhất!
◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇
Bạch Tiểu Du nổi giận gầm lên một tiếng —— “Lão nương phải về nhà!”
Ngay sau đó, con côn trùng nhỏ bay ra.
” Số 18 Ngôn tình 123 nhận được đề nghị, đang nghiệm chứng.Xin lỗi, bạn không đủ cấp, nương nương, mời thăng cấp.”
Cách Cách Cát Tường
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
- Chapter 8 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Editor: ngocquynh520
Đến gần hắn, cũng chỉ là vì nhiệm vụ hoàn thành.
Vốn tưởng rằng ngủ chung một đêm xong thì nàng tuyệt đối có thể toàn thân mà lui ──
Nhưng ai biết hắn từ trước đến giờ phong lưu, lại không lo lắng có khó khăn mà thoát khỏi "tai họa về sau" ? !
Phiền toái rồi! hắn dường như không giống kẻ "háo sắc lu mờ lý trí" như trong tưởng tượng . . . .
Thật may là sớm biết được chuyện bậy bạ phong lưu của hắn, nên từ đầu đầu nàng đã đề phòng "chàng" như "sói".
Giữ một khoảng cách, tuyệt không để mất trái tim. . . .
Duẫn Đường vạn vạn không ngờ tới, biểu hiện nhàn nhã tĩnh lặng bên ngoài của nữ nhân này chỉ là giả.
Vốn tưởng rằng, ngủ chung một đêm xong sẽ có thể thuần phục nàng,
Nhưng tâm tư của nữ nhân này, hiển nhiên không nhảy múa theo ý của hắn.
Tuy nhiên, đánh giá sai ý đồ của hắn, cũng là sai lầm tuyệt đối ──
Khi gông xiềng thế tục như "Trinh tiết" cũng không cách nào thu phục tình cảm của nàng,
Thì hắn phải tương kế tựu kế, lấy được "Toàn bộ" thứ hắn muốn. . . .
Con Thứ
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
- Chapter 8 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Converter + Editor: ngocquynh520
Gia thế tốt, tướng mạo tuấn mỹ, có tài năng, đối đãi người lịch sự lại có lễ.
Nguyên Tam công tử có thể nói là vị hôn phu tốt nhất trong suy nghĩ những quý nữ ở trong kinh.
Cố tình tâm tư của hắn lại đặt hết trên chuyện làm ăn, không hiểu tình cũng không biết yêu
Cho đến khi nữ tử có bề ngoài tú nhã như lan, khí chất lại lẫm liệt như mai xuất hiện. . . .
Nàng xuất thânn nhà thương nhâ, lại không hề có hơi tiền của những con buôn.
Thân là nữ lưu lại gan lớn can đảm, trên vai gánh lên trách nhiệm nặng nề chấn hưng gia nghiệp.
Một khi đã nhận định cái gì, cũng chỉ biết ngây ngốc dốc ra toàn lực.
Hắn vốn không phải người xung động trong tình cảm, cũng không tin tưởng vừa thấy đã yêu.
Vậy mà kể từ khi gặp nàng, trái tim bình tĩnh như nước hồ thu của hắn lại rối loạn toàn bộ. . . .
Mặc dù đây là một hôn sự người ở ngoài xem ra không môn đăng hộ đối
Cho dù người khắp kinh thành đều chế nhạo hắn bị Nguyên phủ lấy ra đổi bạc
Nhưng chàng có tình thiếp có ý, lại được chủ mẫu hai nhà mạnh mẽ ủng hộ
Chắc chắn có thể thành một hỷ sự lớn
Không ngờ cha mẹ không có gậy đánh uyên ương, hoàng đế lại chặn ngang một cước
Tự tay viết xuống một chiếu thư ban hôn, muốn chiêu hắn làm phò mã cho công chúa. . . .
Ân Nhân Quá Vô Lại
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
- Chapter 8 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: ngôn tình, cổ đại, nữ chủ khốc, nam chủ hồ ly gian manh xảo quyệt, HE
Số chương: 10 Chương
Người convert: meoconlunar – Tàng Thư Viện
Người edit: Minnamin – Âu Dương Kỳ Doanh
Sư phụ kêu nàng đi báo ân, nàng liền ngoan ngoãn đến Bạch Vân sơn trang làm nô tì,
Dù sao làm Nhàn vương phủ Thập tam tiểu thư lâu rồi, đổi thân phận cũng rất có thú vị,
Chủ tử của nàng không phải là trên giang hồ mỗi người khi nhắc đến đều dựng thẳng ngón tay cái lên khen ngợi Ngọc Kiếm công tử sao?
Như thế nào nam nhân này diện mạo quả là giống như là tiên nhân trong truyện cổ tích bình thường tuấn mỹ tinh tế vậy,
Nhưng cá tính lại hoàn toàn biến dạng thành lão bà bà tâm can đen tối độc ác a?
Người ta hảo hảo trêu hoa ghẹo nguyệt hắn cũng xem không vừa mắt, cũng không nên điều nàng đi làm giặt quần áo phụ,
Làm cho nàng “Tẩy” đứt vài bộ quần áo, làm hỏng thanh phơi, hắn liền lòng dạ tiểu nhân uy hiếp nàng, muốn nàng trường kì vì nô, (suốt đời làm nô tỳ)
Nếu như không bởi xem hắn ốm yếu, thắt lưng liền gập đoạn, ngẫu nhiên còn có thể phun ra hai ngụm máu,
Thì nàng đã sớm chỉnh hắn, đem nâng hắn đi làm cái giá phơi quần áo !
Chính là vừa làm cho sắc mặt hắn hoà nhã trở lại, hắn nhưng lạ tiếp tục khi dễ nàng,
Động bất động đối nàng động tay đông chân nàng còn có thể miễn cưỡng hiểu được hắn đang muốn luyện công phu,
Nhưng hiện tại hắn cư nhiên dám kiêu ngạo đến tấn công miệng của nàng? Tốt lắm,
Ân này nàng dù sao là báo không nổi nữa, nhưng thù này, hừ hừ……
Ăn Định Trạng Nguyên Phu
- Chapter 11 1 năm trước
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
ĂN ĐỊNH TRẠNG NGUYÊN PHU - 吃定状元夫
Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE
Convert: Tàng Thư Viện
EDIT: BẠCH HỔ – LINHXU
Chuyện này nằm trong hệ liệt Ném tú cầu.
Nàng: là một trong 3 vị tiểu thư của ba nhà Ngự Sử đại phu có tiếng tăm không được tốt cho lắm. Vì tiếng tăm của 3 nàng mà không có ai dám đến hỏi cưới. Nhưng nàng cũng không để tâm, vì trong lòng nàng luôn có một bóng hình cùng lời hẹn ước từ nhỏ.
Chàng: một thư sinh lên kinh thành dự thi trọ lại trong chùa, ngoài ra còn một ly do khác đó là lập đàn cúng bái cho vị nương tử chưa kết bái của mình. Trùng hợp sao vị cô nương mà chàng gặp trong chùa lại có họ tên giống với nàng, điều này có thể cho là trùng hợp, thế nhưng ngay cả ngày sinh tháng đẻ cũng giống nhau? Điều này có thể được coi là trùng hợp nữa sao?…
Thể loại
- Truyen tranh
