Truyện thể loại Đô Thị
Công Chúa Mạnh Mẽ Ở Dân Quốc
- Chapter 80 1 năm trước
- Chapter 79 1 năm trước
- Chapter 78 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng , Hài Hước
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tống Chu Thành là con trai duy nhất của nhà họ Tống, ba của anh muốn đưa anh lên chiến trường, thế nên mong anh sớm ngày kết hôn để nhà họ Tống còn có người nối dõi.
Vốn dĩ đã đính hôn với con gái út của chủ tịch Thương hội, nào ngờ ngày kết hôn phát hiện người đến lại là cô con gái lớn Lâm Tri Ngải.
Trông thấy vẻ mặt ngây ngô của Lâm Tri Ngải, Tống Chu Thành khẽ bật cười một tiếng: "Nhà họ Lâm các người cũng to gan thật, đưa một cô ngốc sang đây, bộ không sợ nhà họ Tống tôi đến tận cửa hỏi tội hay sao!"
Lâm Tri Ngải chau mày, giọng nói mềm mại mang theo chút phẫn nộ: "Tôi không phải là kẻ ngốc!"
Chu Tống Thành cảm thấy rất buồn cười: "Chỉ có kẻ ngốc mới không thừa nhận mình là kẻ ngốc thôi."
Lâm Tri Ngải lập tức nghiêng đầu nhìn Tống Chu Thành, hỏi ngược lại một câu: "Anh là tên ngốc à?"
Tống Chu Thành: "..."
Điều mà Tống Chu Thành không biết đó là người tên Lâm Tri Ngải mà anh luôn miệng gọi "cô ngốc" vốn dĩ là một công chúa bị mất nước, sau khi nhảy thành hi sinh vì giang sơn đất nước mới xuyên đến nơi này trở thành một cô ngốc ở dân quốc.
Chịu ảnh hưởng từ cô ngốc, Lâm Tri Ngải cứ cảm thấy đầu óc của bản thân không mấy linh hoạt, phản ứng rất chậm chạp. Nhưng chẳng sao cả, cô tin bản thân mình một ngày nào đó sẽ trở nên thông minh.
Mà Tống Chu Thành của nhiều năm sau này vẫn luôn thắc mắc rằng lúc đầu mình đã nghĩ thế nào mà lại giữ một cô ngốc ở bên cạnh vậy chứ!
Ăn phải ăn thứ ngon nhất, mặc phải mặc thứ tốt nhất, ép anh phải cố gắng hăng hái vươn lên, đây không phải là cô ngốc mà là một tiểu tổ tông mới đúng!
Nhưng nếu bây giờ bảo anh buông tay anh cũng chẳng nỡ, người mà bản thân cưng chiều hết mực có quỳ xuống cũng phải tiếp tục cưng chiều.
Tác giả gỡ mìn:
1. Lúc mà nữ chính ngốc là ngốc thật, không cần phải có bất cứ ảo tưởng gì với cô nha. Nhưng lúc tinh ranh thông minh thì cũng là thông minh thật đó.
2. Nam chính thời gian đầu không chịu làm ăn đàng hoàng, anh chính là một nhị thế tổ*. Đợi đến lúc ở cùng với nữ chính rồi mới có sự thay đổi.
3. Nội dung chỉ là hư cấu, đừng xem nó là lịch sử thật, hy vọng mọi người thảo luận thật lý trí.
4. Trái tim tác giả bằng thuỷ tinh, bỏ truyện xin đừng nói với tôi.
5. Tác giả thích xem "tiểu phẩm", lâu lâu sẽ chèn vào một cái, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
—--
[Chú thích]
*Nhị thế tổ - 二世祖: là một thành ngữ phổ biến trong tiếng Quảng Đông lấy từ tích vua Tần Nhị Thế. Thành ngữ chỉ con cháu những gia đình giàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp, như Tần Nhị Thế đã phá hủy cơ nghiệp nhà Tần chỉ sau 3 năm làm vua.
Nhân Cách Nguy Hiểm
- Chapter 161 1 năm trước
- Chapter 160 1 năm trước
- Chapter 159 1 năm trước
Đô Thị , Dị Năng , Đam Mỹ
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Mộc Qua Hoàng.
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, chủ thụ, nhẹ nhàng, dị năng
Dịch: LTLT
Nhân vật chính: Giải Lâm, Trì Thanh
Giới thiệu:
Một vụ bắt cóc kỳ lạ khiến Trì Thanh bất ngờ có được năng lực đọc suy nghĩ, tính cách cũng càng ngày càng phát triển theo hướng lệch lạc, bảng câu hỏi đánh giá nhân cách* luôn không hợp lệ: Bạn thuộc nhân cách có độ nguy hiểm cao. (*có lẽ là bảng câu hỏi nhân cách của Eysenck, do nhà tâm lý học người Anh H. J. Eysenck biên soạn, gồm bốn thang đo: (E) Hướng nội hay hướng ngoại, (N) mức độ cảm xúc, (P) chất lượng tinh thần, (L) mức độ hiệu quả)
Cho đến khi anh gặp được người không thể đọc suy nghĩ.
Chỉ khi ở cạnh người đó mới có thể có được thanh tĩnh.
Rõ ràng trong lòng Trì Thanh đều nghĩ là “tránh xa tôi ra” nhưng lại mở miệng nói: “… Đưa tay cho tôi. Trên đường nhiều xe, sợ anh bị xe tông chết.”
Giải Lâm: “…”?
Hai nhân cách nguy hiểm, công với thụ đều không phải người bình thường.
Giải Lâm x Trì Thanh
“Phong lưu” hồ ly tinh công x thật sự không có cảm xúc thụ
– Có tình tiết phá án, không có não, mang não thất bại, có thế có rất nhiều bug vớ vẩn, đừng coi là thật.
Giới thiệu một câu: Sống giống nhân vật phản diện.
Dàn ý: Làm người tốt
Mùa Xuân Nở Rộ Trong Lòng
- Chapter 62 1 năm trước
- Chapter 61 1 năm trước
- Chapter 60 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Truyện Teen
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Năm 17 tuổi, Khương Lâm Quyện bị ba ruột, cũng chính là thầy chủ nhiệm lớp mình, kéo đi quản một bạn nữ đang thời phản nghịch của tuổi dậy thì.
Ba giao cho cậu hai nhiệm vụ, một là giúp bạn nữ kia học bù, hai là để mắt tới Ôn Tố lúc ở trường, không để cô gây họa cho các bạn nam khác, giữ gìn mặt mũi cho nhà trường.
Ngày học bù đầu tiên, Khương Lâm Quyện mặc áo sơ mi màu xám nhạt, mang dáng vẻ kiêu ngạo ngồi đối diện Ôn Tố. Ôn Tố chọc má cậu trêu chọc, "Yêu đương cùng học sinh ưu tú như cậu chắc chán lắm nhỉ?"
Khương Lâm Quyện lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, "Giở sách trang hai mươi sáu."
Ôn Tố chẳng hề để chút tâm trí nào lên việc học, ngày nào cô cũng dùng đủ trò để trêu chọc, đùa cợt Khương Lâm Quyện.
Một thời gian sau, thầy chủ nhiệm đi kiểm tra quanh trường, đúng lúc phát hiện Ôn Tố đang chuẩn bị đi hú hí với bạn nam nào đó trong vườn cây sau trường. Thầy tức nổ cả mắt, thầm nghĩ, không biết lần này bạn nam nào gặp họa đây?
Đang lúc thầy tức sắp hộc máu, đi túm đôi chim chuột kia thì thấy...
Mẹ nó, đây không phải là học sinh ưu tú kiêm con trai mình sao??
***
Trong mắt mọi người, Ôn Tố là cô gái hư, chỉ biết gây chuyện, từ đánh nhau đến yêu sớm, chẳng chuyện gì cô không làm. Vì thế chẳng ai muốn chơi với cô hết.
Nhưng không ai biết cô đánh nhau chỉ vì tự bảo vệ bản thân, chuyện yêu sớm là bị thầy cô vu oan.
Thứ hai hôm ấy, cô phải lên kiểm điểm trước mặt học sinh toàn trường.
Dường như gặp phải chuyện như này nhiều rồi nên Ôn Tố rất bình tĩnh. Cô đánh son môi màu đỏ, chẳng chút để ý bước lên sân khấu, đứng trước microphone.
Lúc này, Khương Lâm Quyện vừa mới đứng trên sân khấu chia sẻ kinh nghiệm học tập xong không chút do dự mạnh mẽ kéo cô xuống dưới sân khấu.
Lần đầu tiên trong đời, Ôn Tố thấy mùa xuân.
[Ngày đó gặp cậu, mùa xuân đã nở rộ trong lòng tớ.]
# Hàng ngày trêu chọc đóa hoa lạnh lùng #
# Hôm nay học sinh ưu tú vẫn đang cố gắng không bị cưa đổ #
# Định động lòng, nhưng thôi cứ cưng chiều trước #
CP: Cô gái phản nghịch x Học sinh xuất sắc, con cưng của trời
[Làm rõ]
* Khi đi học, nữ theo đuổi nam. Sau này mới yêu nhau
* Giữa đó có tách ra
* Không yêu sớm. Trong truyện có những chi tiết tưởng tượng, xin đừng làm theo
Tag: Con cưng của trời, Phấn đấu không ngừng.
Nhân vật chính: Ôn Tố, Khương Lâm Quyện
Nhân vật phụ: Kỷ Phán Phán, Giản Hàm, Lục Căng Sinh, Thời Tây Sầm
Tóm tắt: Kéo học sinh ưu tú lạnh lùng xuống trần gian
Lập ý: Không được có thành kiến với quá trình trưởng thành của người khác
Giấu Trăng
- Chapter 112 1 năm trước
- Chapter 111 1 năm trước
- Chapter 110 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thịnh Vọng Thư yêu thầm Ngôn Lạc nhiều năm, ai ai cũng biết, chỉ có Ngôn Lạc là không tin.
Ngày Ngôn Lạc và ảnh hậu Lam Tâm công khai chuyện tình của bọn họ, Thịnh Vọng Thư xóa số liên lạc, biến mất khỏi thế giới của anh.
—
Khi Thịnh Vọng Thư xuất hiện trở lại, những tin đồn về cô dần nổi lên trong giới..
Gần đây cô cả nhà họ Thịnh đang xem mắt, các cậu chủ gia đình khác vì mến mộ cô mà đến đã sắp đạp sập thềm cửa nhà họ Thịnh rồi.
Theo lời đồn đãi, Thịnh Vọng Thư bắt đầu thường xuyên tham gia những buổi tiệc rượu. Trai trẻ bầu bạn, hết người đàn ông này đến người đàn ông khác đưa đón, đi khách sạn với doanh nhân trong ngành kinh doanh, người đẹp bên cạnh mỗi người một vẻ.
Cuối cùng cũng có một ngày cô bị Ngôn Lạc chặn trước cửa phòng.
Người đàn ông vốn phong lưu hào sảng lại mất bình tĩnh: “Không phải em muốn xem mắt à? Anh có thể đăng ký không?”.
“Không được nha.”
Thịnh Vọng Thư mỉm cười: “Điều kiện kén chồng đầu tiên của em là không được lớn tuổi hơn em.”
“Anh Ngôn Lạc, có khi anh phải đầu thai một lần nữa mới được.”
…
Thịnh Vọng Thư từng nửa thật nửa đùa: “Ngôn Lạc, anh thấy em làm minh tinh có được không?”.
“Nhà họ Thịnh sắp phá sản à? Không đủ tiền thì nói với anh, đừng để bản thân cực khổ kiếm chút tiền kia.”
Đôi mắt hoa đào của Ngôn Lạc giấu đi hai phần thâm tình: “Không cần làm ngôi sao, em vốn đã là ánh trăng được ngàn sao vây quanh rồi.”
…
Mọi người đều tưởng rằng Thịnh Vọng Thư thích Ngôn Lạc sẽ không có kết quả tốt đẹp nhưng bọn họ không biết nguyện vọng ấp ủ cả đời của anh là giấu cô cho riêng mình.
Tag:
Song khiết, nam chính từng hẹn hò với người khác (có lý do, không spoil), nữ chính cũng sẽ yêu đương với người khác, không thích thì bỏ qua.
Có nội dung máu chó, tính cách nam nữ chính không hoàn mỹ.
Giai đoạn trước truy thê hỏa táng tràng, sau đó là ngọt sủng.
Thanh mai trúc mã, yêu thầm, truy thê hỏa táng tràng.
Nhớ Em Đã Nhiều Năm Như Vậy
- Chapter 99 1 năm trước
- Chapter 98 1 năm trước
- Chapter 97 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Từ Tri Tuế dành cả thanh xuân để yêu Kỳ Nhiên. Ai cũng biết chuyện này… Duy chỉ có Kỳ Nhiên là không biết.
Năm lớp mười hai ấy, khi Từ Tri Tuế còn chưa kịp thổ lộ tình cảm ấp ủ bấy lâu nay thì Kỳ Nhiên đã ra nước ngoài du học mất rồi. Anh không để lại gì dù chỉ là một lời nhắn ngắn ngủi.
Vì vậy, Từ Tri Tuế đã thiêu rụi tất cả những thứ có liên quan đến anh rồi đóng kín cánh cửa thanh xuân của mình lại.
Mấy năm sau khi họ gặp lại nhau, anh là cậu chủ của tập đoàn Thịnh Viễn mang theo dáng vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng cùng với phong thái bảnh bao tự tin đã biến anh thành người đàn ông trong mộng của vô số quý cô.
Trong buổi họp lớp, bạn thân đi hóng chuyện về rủ rỉ bên tai Từ Tri Tuế: "Cậu vẫn còn thích người kia à?"
Từ Tri Tuế của bây giờ không còn tâm tư của năm đó nữa. Cô chỉ liếc nhìn Kỳ Nhiên một cái rồi rầu rĩ lắc đầu: "Không thích nữa."
Giọng nói mềm mại ấy lọt vào tai người đàn ông. Anh cụp mắt xuống, bàn tay siết ly rượu chặt đến nỗi run lên.
Đêm khuya, khi Từ Tri Tuế vừa về đến nhà, lúc cô đang chuẩn bị lấy chìa khoá ra mở cửa thì bất chợt ngửi thấy mùi rượu mát lạnh.
Người đàn ông ôm chầm lấy cô từ phía sau. Nụ hôn gần như mất khống chế ập xuống. Đôi môi mỏng lành lạnh khẽ cọ qua dái tai cô, quyến luyến không rời: "Nhưng phải làm sao bây giờ, tôi vẫn còn thích em."
[Tôi oán bản thân đã dối lòng quên đi nhưng lại không thể ngăn mình ngừng nhớ lại.]
[Nhớ em rất lâu, lâu đến như thế! Chỉ cần ngẩng đầu một cái là tôi lại thấy má lúm đồng tiền của em.]
★ Từ vườn trường đến xã hội, xa cách lâu ngày gặp lại nhau.
★ Không có cảnh H ở tuổi vị thành niên.
Đô Thị , Linh Dị , Khác , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
《NƯƠNG NƯƠNG QUÁ CỐ》
*Tên truyện do người dịch đặt lại, không phải tên nguyên tác.
Tên gốc: 尸娘娘
Tác giả: 海绵小裤衩
Tag: Linh dị.
Bản dịch: Chủ tiệm.
Giới thiệu:
Trong cái chuồng lợn nhà mình, tôi đào được mộ của Từ Hi Thái Hậu.
Xương cốt của Thái hậu vẫn nguyên vẹn, hai má phúng phính, cha tôi muốn tôi cưới bà ấy.
"Sau đám cưới ma này, gia đình chúng ta sẽ là hoàng thân quốc thích, anh trai của con có thể trở thành kẻ xuất chúng hơn người rồi!”
Vào đêm tân hôn của tôi, hàng trăm con ma đến ăn tiệc, hàng ngàn linh hồn ở bên ngoài gào thét.
Một đạo sĩ đi ngang qua hoảng hốt.
"Lễ vật mà nương nương quá cố muốn… chính là mạng sống của cả thôn các ngươi!”
Tận Thế Nhạc Viên
- Chapter 2159 1 năm trước
- Chapter 2158 1 năm trước
- Chapter 2157 1 năm trước
Đô Thị , Dị Năng , Nữ Cường , Linh Dị , Mạt Thế
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: Dị Năng, Hiện Đại, Vô Hạn Lưu
Giới thiệu:
Lâm Tam Tửu có một cảm giác bất an cực kỳ mãnh liệt.
Cô cảm giác khó mà diễn tả được tâm trạng của mình bây giờ, chỉ dành nói nhỏ với bạn thân
"Tao có cảm giác... Bạn trai tao muốn giết tao."
Thế nhưng cô lại luôn nghĩ rằng chuyện này sao có thể xảy ra, không hợp lý chút nào, người yêu đẹp trai, nhiều tiền và dịu dàng của mình sao có thể giết mình chứ.
Nhưng cô không hề ngờ được rằng con đường phía trước còn có nhiều nguy cơ hơn nữa đang chờ đợi cô. Bởi vì Lâm Tam Tửu phát hiện thế giới bỗng nhiên biến thành một địa ngục tận thế nóng bỏng.
- ---------------------
Review sơ từ người dịch: Truyện nữ chính! Không phải Ngôn Tình! Không CP không có nam chính! Nam cũng đọc được!
Tận Thế Nhạc Viên viết về ngày tận thế, vô hạn lưu. Không có bóng dáng những con zombie nhàm chán, không có chút ngôn tình hồng phấn nào, đây thuần túy là một bộ truyện hành động.
Cảm nhận của em khi cày được tầm 200 chương là truyện khá kịch tích, vốn dĩ ban đầu em cũng chả kỳ vọng gì nhưng hóa ra truyện rất bánh cuốn, nhiều lúc đọc thấy hồi hộp không biết tình tiết tiếp theo sẽ ra sao. Truyện rất đề cao nữ quyền, tuy rằng các anh đẹp giai thì đầy rẫy nhưng anh nào cũng mưu sâu kế hiểm, các chị gái trong này toàn đùm bọc lẫn nhau, tự mình giải quyết các nguy cơ xảy đến mà không hề chờ đợi bạch mã hoàng tử đến cứu. Chị nào cũng ngầu lòi, thông minh và kiên cường. Chị nữ chính tam quan rất tốt, giúp được ai thì giúp, còn không thì cũng không hề thánh mẫu hay gì. Đôi khi chị khá ngây thơ và tin người, nhưng tác giả không hề viết quá tay nên đọc không thấy khó chịu. Các dị năng rất đa dạng và sáng tạo, không hề đi theo lối mòn như các bộ truyện tận thế khác. Truyện phù hợp với mọi lứa tuổi và giới tính. Truyện này chắc hợp gu các anh giai vì không yêu đương sướt mướt, nữ chính mạnh mẽ và có khả năng suy luận tốt.
Đề cử!
Đô Thị , Khác , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Ai cũng hâm mộ Lục Vọng Châu có được một vị hôn thê như tôi, dịu dàng, hiền lành, học thức cao.
Mỗi khi nghe vậy, anh lại cười khẩy: “Mua được mà.”
Tôi không nói gì, chỉ gật đầu ngoan ngoãn và tiếp tục bóc tôm cho anh.
Sau đó, tin đồn hẹn hò giữa anh và nữ minh tinh nổi tiếng xuất hiện trên top tìm kiếm.
Tôi bình tĩnh thu dọn đồ đạc và chuẩn bị rời đi, nhưng anh lại túm lấy tôi.
“Ở lại đi.” Anh nghiến răng nghiến lợi nói, đây là lần đầu tiên trong đời anh cúi đầu: “Cô muốn bao nhiêu cũng được.”
Tôi cười: “Một trăm triệu...”
Anh lập tức gật đầu, lấy điện thoại ra định gọi người chuyển khoản cho tôi.
Nhưng tôi lại cầm lấy vali, mỉm cười nói nốt câu sau: “... cũng không thể mua được tôi.”
Đô Thị , Khác , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tên truyện: Tra nam tiện nữ trời sinh một cặp.
Tác giả: 我皆风月
Dịch: Vịt
Văn án:
Em gái không thích vị hôn phu chỉ là một chàng trai nghèo túng.
Vì thế cô ta đã gài bẫy để Chu Lăng Xuyên cùng tôi phát sinh quan hệ.
Mà cô ta lại giả vờ suy sụp rồi nhân cơ hội đó trốn ra nước ngoài.
Chu Lăng Xuyên lại một mực cho rằng tất cả mọi chuyện đều là do tôi bày ra.
Anh ta giả bộ đồng ý cùng tôi kết hôn.
Cho đến khi đạt được mục đích công thành danh toại liền chặn đi mọi tài nguyên tôi có, cuối cùng trong trời đông giá rét còn để cho tôi không ngừng rơi xuống nước lạnh buốt đến mức sinh non.
Ngày bị bắt cóc, Chu Lăng Xuyên tắt bỏ cuộc gọi của bọn bắt cóc, quay đầu liền ra sân bay đón em gái tôi về nước.
Mở mắt ra lần nữa, tôi quay trở về cái đêm mà anh ta bị hạ thuốc. Ngày đó liền tránh thoát khỏi vận mệnh kiếp trước.
Nhưng sau này, Chu Lăng Xuyên liền nắm chặt lấy tay của tôi, giọng nói run rẩy:
“Đêm đó.... đáng lẽ phải là em mới đúng!”
Vệ Sĩ Ngổ Ngáo
- Chapter 38 1 năm trước
- Chapter 37 1 năm trước
- Chapter 36 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Đinh Mặc
Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình
Trích đoạn:
“Tiểu Mặc, cậu đã làm sát thủ được sáu năm rồi!”
“Vâng!”, Tân Mặc gật đầu.
“Vậy cậu có cảm thấy chán ghét không? Dù sao thì làm việc này lâu quá, cũng sẽ có lúc mệt mỏi!”, Tiêu Kính hỏi.
“Mệt thì sao chứ? Tôi chả có năng lực gì khác, cũng chỉ có việc này có thể kiếm được chút tiền thôi!”, Tân Mặc bất lực vươn vai.
“Bây giờ có một cơ hội ở ngay trước mắt cậu. Có thể giúp cậu sống cuộc đời yên ổn hơn, cậu có đồng ý thay đổi không?”
“Cơ hội gì?”, nghe Tiêu Kính nói vậy, rõ ràng Tân Mặc có chút dao động, hắn vẫn luôn khao khát một cuộc sống giống như những người bình thường!
“Người ta thường nói thương trường là chiến trường. Tôi đã lăn lộn ở chốn thương trường suốt bao nhiêu năm nay, tất nhiên sẽ có không ít kẻ thù, tôi thì không có gì đáng nói cả. Nhưng điều tôi lo lắng nhất chính là cô con gái bảo bối của tôi. Tiểu Mặc, cậu có năng lực rất giỏi, cho nên tôi muốn nhờ cậu làm cận vệ cho con gái tôi! Đồng thời, cậu có thể ở chung nhà với nó, cùng nó đi học! Đây mới là cuộc sống mà những người ở độ tuổi của cậu nên sống!”
Trăng Hướng Phía Tây
- Chapter 93 1 năm trước
- Chapter 92 1 năm trước
- Chapter 91 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bố của Trần Hề là một người điếc, bọn họ hy vọng Trần Hề có thể nói chuyện, "Hề" là “a” trong giao tiếp, bọn họ đã dùng lời chúc phúc tốt nhất tặng cho cô.
Lần đầu tiên Phương Nhạc ở nhà trông thấy Trần Hề được bố mình đưa về nhà nuôi dưỡng, lạnh lùng nhắc nhở: "Cách xa tôi một chút."
Trần Hề: "Vâng ạ."
Phương Nhạc: "...
Sau đó Phương Nhạc vô cảm hỏi Trần Hề: "Nhà tôi bỏ đói cô à?" Anh nhíu mày nhìn tay chân mảnh khảnh của Trần Hề.
Trần Hề ngay lập tức hiểu ra rồi giữ khoảng cách, vội vàng múc hai miếng thịt kho tàu trong chén rồi đứng dậy muốn bỏ chạy, Phương Nhạc đưa chân móc lấy ghế của cô, chặn đường cô đi.
Lại về sau nữa, Phương Nhạc trầm giọng: "Tôi đã sớm bảo cô cách xa tôi một chút."
Trần Hề hoảng sợ, từ trên giường bật dậy, lấy chăn quấn chặt người lại, không tài nào chịu nổi nữa mà huỵch toẹt: "Anh hai à, đây là phòng của tôi!"
"Thế thì sao chứ." Phương Nhạc khóa chặt cửa phòng ngủ.
Đáng lý ra, trăng sáng nên hướng từ tây về đông, nhưng anh thì làm trái với quy luật này, trăng hướng về phía tây.
Cá Vàng Ao Phấn
- Chapter 33 1 năm trước
- Chapter 32 1 năm trước
- Chapter 31 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Người ngoài chỉ biết Lương Quý Hòa xuất thân thư hương thế gia, kế thừa ước nguyện của mẹ mà luôn nuôi sống một rạp hát không tiếng tăm và không ai biết đến
Nhưng mà không biết rằng nơi này nuôi một con "chim chích choè" có ủ ấm cũng không ấm.
Dùng sức lực và thủ đoạn muốn nâng đỡ cô thành vai diễn ăn khách nhất, phí hết tâm tư tự tay xây dựng khu rừng bí mật cách xa sự danh lợi vì cô.
Nhưng cô không thèm để ý, luôn hời hợt lãnh đạm.
Chỉ muốn có một ngày có thể bay ra khỏi chỗ này.
Càng xa càng tốt.
Trần Tử Dạ chưa bao giờ lấy lòng người khác, cũng chưa bao giờ được người ta lấy lòng. Duy nhất một lần cúi đầu với Lương Quý Hòa ——
Là vì nam sinh mặc đồng phục học sinh kia.
Cô tuyệt vọng nói: "Anh không thể nào một tay che trời được!"
Lại bị Lương Quý Hòa thờ ơ đưa ra quyết định: "Tôi không cần một tay che trời, một cây dù trên đỉnh đầu là có thể khiến em tối tăm chẳng thấy mặt trời."
Cũng có thể bảo vệ người yêu thấu đáo.
Mặc dù đây là chuyện rất lâu sau này Trần Tử Dạ mới biết được.
Yêu một người, trừ một câu "anh yêu em".
Càng cần một câu "tha thứ cho anh" hơn, tha thứ cho anh không nén nổi tình cảm, tha thứ cho sự tầm thường của em.
—— Lương Quý Hòa
1. 1V1, HE, SC, tuổi tác kém nhau 12 tuổi.
2. Có chút cẩu huyết, cũng có thể có chút cường thủ hào đoạt [1].
[1] Cường thủ hào đoạt là thể loại truyện dùng sức mạnh hoặc quyền thế để giành lấy, cưỡng ép, chiếm đoạt thứ mình muốn. (theo tiengtrung.com)
3. Cô đào hát x chú Lương. Chỉ là một bài văn thể loại chú cháu, không có chim hoàng yến.
Cá Vàng Ao Phấn là hoa thược dược, là loại chọn mấy lần cũng sẽ được sử dụng ở trong hôn lễ.
Mắt Phải Của Tôi Nhìn Thấy Quỷ
- Chapter 36 1 năm trước
- Chapter 35 1 năm trước
- Chapter 34 1 năm trước
Đô Thị , Trinh Thám , Linh Dị , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Hiên Viên Tử Mạch
Tran/ Editor: AI_Sen Nở Đài Sen
Beta: AI_Quỳnh
Thể loại: Hiện đại, Kinh dị, Phá án, HE
Giới thiệu
Mười lăm tháng bảy, dân gian xưng là lễ của quỷ, là ngày cửa quỷ mở rộng bách quỷ dạ hành.
Các cụ già đều nói trẻ con buổi tối mười lăm tháng bảy tuyệt đối đừng đi lang thang ra ngoài.
Nếu không... sẽ chọc những thứ đã chết rồi kia, bị lôi đi làm thế thân.
Mắt phải của tôi nhìn thấy quỷ, vậy rốt cuộc là nước mắt của ai?
Bởi vì dục vọng thể chất mà tu luyện tà thuật, đi tới chỗ nào cũng xảy ra chuyện!
Yêu quái bị nhốt trong nhà cổ, vết thương trên cổ đầy cừu hận.
Tất cả đều do mắt phải của tôi nhìn thấy quỷ!
Cảnh báo: Nữ chính truyện này có bệnh, luôn luôn sẽ dùng cách thức hoàn toàn bất ngờ để giải quyết vấn đề.
Truyện này tạm thời không có CP, linh dị đi theo phong cách hài hước, có thể sẽ có các loại đạo thuật qua đường.
**Âm nhạc quái đản, hãy cẩn thận… ← ← **
Đô Thị , Ngôn Tình , Khác , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
EM CÓ TÂM THẦN TÔI VẪN SẼ YÊU EM
____
Tác giả: Mộ Tây Baby
Edit: Đại Ngư
Beta: Bơ
____
Sau khi ly hôn được bảy năm, lần đầu tiên tôi và Giang Yển gặp lại nhau là ở bệnh viện tâm thần.
Tôi là cảnh sát chìm giả dạng làm bệnh nhân tâm thần.
Còn hắn giờ đây lại là nhân tài nổi bật trong giới kinh doanh.
“Bảy năm không gặp mà cô đã biến thành bộ dạng nghèo túng như thế này rồi sao?”
“Lâm Thanh Thanh, tôi đã từng nói, một ngày nào đó cô sẽ hối hận vì đối xử bạc tình bạc nghĩa với tôi!”
“Bây giờ hối hận rồi chứ gì? Đồ bệnh tâm thần..”
Sau đó, thừa dịp không có người xung quanh, hắn quay đầu len lén hôn tôi.
“Không sao, không sao. Dù em có bệnh anh vẫn yêu em.”
Hôn Ước Kẹo Ngọt
- Chapter 61 1 năm trước
- Chapter 60 1 năm trước
- Chapter 59 1 năm trước
Đô Thị , Đam Mỹ
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác phẩm "Một Chiếc Bánh Gạo" của Nhất Cá Mễ Bính là một câu chuyện tình hiện đại, nhẹ nhàng, ấm áp và có kết thúc hạnh phúc. Chủ yếu xoay quanh mối tình đẹp và lâu dài giữa Hứa Gia Ngôn - một thợ mộc và Giám đốc Thẩm Thanh.
Trong một thế giới đa dạng và chấp nhận đồng tính, câu chuyện này mô tả một mối quan hệ đậm đà tình cảm giữa hai người với thị giác khác biệt. Nhân vật chính là Hứa Gia Ngôn, một thụ cảm động đã giữ số điện thoại của người được đính hôn từ bụng mẹ cậu hơn 30 năm để tìm kiếm đối tượng này về sau.
Số phận đã đẩy Hứa Gia Ngôn đến gặp Giám đốc Thẩm Thanh Dứu, người mà từ lâu cậu ta đã hiểu nhầm là người đó. Thật may mắn là cả hai đã dần nảy sinh tình cảm và cùng xây dựng một mối quan hệ tràn đầy yêu thương và sự cảm thông.
"Một Chiếc Bánh Gạo" là một câu chuyện ngọt ngào và cảm động về tình yêu đích thực. Kết thúc của tác phẩm HE chắc chắn sẽ làm cho người đọc cảm thấy ấm lòng. Đồng thời, việc sử dụng các thuật ngữ trong đề tài cũng giúp cho người đọc hiểu sâu hơn về những khái niệm trong cộng đồng đồng tính.
Đô Thị , Khác , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
PHÁN QUYẾT CỦA THẨM PHÁN 3
Tác giả: 别搞笑了
Edit| Beta: Nhược Ảnh
**********
Em trai tôi bị đám người trên mạng bức c.h.ế.t.
Đám người khởi xướng mọi chuyện lại trào phúng, nói sức chịu đựng của nó quá kém.
Sau này bọn chúng lại tè ra quần dưới dao của tôi, tôi châm chọc:
“Hy vọng sức chịu đựng của các người không kém quá.”
Đô Thị , Khác , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
[Zhihu] TẤM VÉ BÁO THÙ
Tác giả: 海绵小裤衩
Dịch: Wish You Always Happy
_____________
Tôi là một cô gái mù, may mắn trúng vé số độc đắc.
Trên đường đi nhận giải, tôi nhận được một tin nhắn:
[Hôm nay chính là ngày ch.ết của cô.]
[Đừng tin tưởng bất kỳ ai, kẻ s.át nhân đang ở ngay trên chiếc xe này!]
Nhưng trên xe chỉ có bố mẹ chồng và chồng của tôi...
Đô Thị
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Để gom đủ tiền phẫu thuật cho tôi, chị tôi đã cam nguyện bán mình cho Lương Cảnh Từ, một ông chủ lớn trong giới Bắc Kinh.
Làm thế thân của bạch nguyệt quang cho hắn trong năm năm.
Sau khi Bạch Nguyệt Quang trở về, cô ta chỉ rơi một giọt nước mắt, Lương Cảnh Từ liền tiện tay đuổi chị gái tôi đi.
Thậm chí ngay cả sau khi biết chị gái tôi mang thai, hắn vẫn tuyệt tình ép chị gái phá bỏ.
Ngày chị tôi chết trên bàn mổ, là ngày Lương Cảnh Từ cầu hôn Bạch Nguyệt Quang.
Ba năm sau, tôi lấy thân phận bảo mẫu hàng đầu tiến vào Lương gia.
Tất cả đều là khởi đầu của sự trả thù.
Hóa Bướm
- Chapter 103 1 năm trước
- Chapter 102 1 năm trước
- Chapter 101 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
[ĐÃ FIX ĐÚNG THỨ TỰ CHƯƠNG]
Tên khác: Phá Kén.
1.
Lúc mà cô rời khỏi vùng núi đó, Hạ Diên Điệp vừa tròn mười bảy tuổi.
Cô xách chiếc vali sờn vải, mặc chiếc quần jean đã giặt đi giặt lại đến bạc màu, thắt bím hai bên trông cực kỳ quê mùa, cục mịch, bước vào ngôi nhà lộng lẫy, nguy nga chẳng khác gì lâu đài công chúa của người tài trợ.
Người ta thường bảo con người dễ dàng mờ mắt trước sự giàu sang, nhưng còn Hạ Diên Điệp thì chẳng thèm ngó ngàng gì đến nó.
Mục tiêu mà cô theo đuổi bấy lâu nay vẫn luôn là đậu đại học, tìm một công việc tốt, đón bà nội đến thành phố lớn để sống và trả lại món nợ ân tình mà nhà họ Du đã cho cô, còn những thức khác đều chẳng liên quan gì đến cô cả.
2.
Không có công chúa trong lâu đài công chúa, nhưng có một cậu ấm được ngậm thìa vàng từ nhỏ - Du Liệt.
Đó là một chàng thiếu niên điển trai ngời ngời, trời cho anh sinh ra trong một gia đình bề thế, bởi vậy cũng hình thành nên tính cách ngạo mạn, tự phụ của anh. Dẫu đến bất cứ nơi đâu, anh cũng là người con trai được ông trời ưu ái, là tâm điểm của sự chú ý. Hễ đến cuối tuần, anh lại chạy ra dưới gốc cây long não đồ sộ ở bên ngoài biệt thự. Hết cô gái này đến cô gái khác rủ anh đi chơi cùng mình, ai nấy đều ăn mặc yêu kiều, lộng lẫy hệt một cô công chúa nhỏ bé.
Nhưng Du Liệt không thích Hạ Diên Điệp.
Vào lần đầu tiên hai người gặp nhau, anh đứng trên điểm cao nhất của cầu thang dài, nhìn xuống từ trên cao, liếc xéo cô một cách tự phụ và thờ ơ, mái tóc đen tuyền được bao phủ bởi màu vàng rực rỡ của ánh đèn sáng chói.
"Tầng ba là địa bàn của tôi, người ngoài không được lên đây."
"Tôi biết rồi."
Hạ Diên Điệp gật đầu đồng ý.
Cô chưa bao giờ đi vào thế giới của Du Liệt, cũng giống như cô chưa lần nào bước chân lên bậc thang dẫn đến tầng ba vậy.
3.
Sau này, vào một ngày nào đó, Hạ Diên Điệp lại nuốt lời.
Nguyên nhân làm cô thất hứa là bị Du Liệt vác lên, đã vậy anh còn đanh mặt ra chiều nghiêm nghị.
"Chính cậu đã nói người ngoài không được lên trên cơ mà." Giọng cô gái đầy điềm tĩnh như thuở đầu hai người thỏa thuận với nhau.
"..."
Thiếu niên giận dữ mím chặt môi, cười khẩy.
"Tôi vứt lòng tự trọng vào thùng rác rồi."
- ---------
“Có chàng trai thích em trước khi em phá kén, biến thành chú bướm vỗ cánh chao lượn trên bầu trời xanh.”
- --------
Giới thiệu: Hôm nay, hồ ly nhỏ đã lộ tẩy chưa?
Dàn ý: Đừng quấy rầy tôi học.
Diêm Vương Sống Trong Truyền Thuyết
- Chapter 50 1 năm trước
- Chapter 49 1 năm trước
- Chapter 48 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bạn đang đọc truyện Diêm Vương Sống Trong Truyền Thuyết của tác giả Hồng Trà. Năm năm tuổi, Trương Hùng và mẹ của anh gần như chết cóng trên đường phố vào mùa đông. Lâm Thanh Hy ra khỏi xe của cha mình, đưa cho anh một chiếc áo khoác bông và một trăm tệ tiền mặt. Chiếc áo bông này giúp anh và mẹ vượt qua mùa đông giá rét, còn một trăm tệ Trương Hùng đã dùng để mua thuốc hạ sốt cho mẹ.
Năm Trương Hùng 7 tuổi, vì ăn phải thức ăn hỏng trong thùng rác nên đã gây ra ngộ độc thực phẩm, tổ chức từ thiện của nhà họ Lâm đã tài trợ và cứu sáu đứa trẻ vô gia cư, trong đó có Trương Hùng.
Khi Trương Hùng mười tuổi, anh học tại một ngôi trường từ thiện do nhà họ Lâm thành lập, và mẹ anh đã tìm được công việc dọn dẹp tại trường.
Cho đến khi Trương Hùng mười bốn tuổi, mẹ anh bị chẩn đoán mắc một khối u ác tính, để không liên lụy tới Trương Hùng, mẹ anh đã để lại một bức thư tuyệt mệnh và nhảy từ tầng bảy xuống.
Để báo đáp ân tình, Lâm Hùng - người được mệnh danh là Diêm Vương sống trong ngành y, là quỷ Saton trong giới giang hồ, bằng lòng chịu đủ mọi uất ức lẫn tủi nhục, hạ thấp thân phận làm người ở rể nhà họ Lâm.
Thể loại
- Truyen tranh
