Truyện thể loại Sủng
Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
- Chapter 30 1 năm trước
- Chapter 29 1 năm trước
- Chapter 28 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Lần đầu tiên nhìn thấy Hoắc Nhẫn, tôi nhớ đến một câu: Lạnh lùng tột độ là sự gợi cảm mạnh mẽ nhất.
Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: chụp ảnh anh ấy.
Ba tháng tán tỉnh mập mờ, thẳng thắn, anh vẫn không hề dao động.
Cuối cùng khi tôi tóm được anh, tôi lập tức cho rửa một tấm ảnh to cỡ ngang người thật.
“Treo ở đâu?” Sau nghe khi việc này, Hoắc Nhẫn nhíu đôi mày đẹp.
“Ở nhà, trong phòng tắm.” Tôi cười, “Chờ anh thưởng thức.”
Hạ Dài - Diệp Kiến Tinh
- Chapter 103 1 năm trước
- Chapter 102 1 năm trước
- Chapter 101 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Lúc ở trung học, Quý Thanh Dư là người có khí chất nổi bật, được nhiều nữ sinh thầm mến theo đuổi, Vu Hạ cũng không là ngoại lệ.
Với Vu Hạ mà nói Quý Thanh Dư là tuyết trên núi là trăng trong mây, mà cô lại khó mà có được.
Lớp 11 phân lớp, cơ duyên khiến cô trở thành bạn cùng bàn với Quý Thanh Dư, cô giấu tâm tư của mình trước mặt mọi người, những tâm sự trong lòng đều viết ở trong cuốn nhật kí.
Trước đêm ngày thi vào đại học, gia đình bất ngờ gặp biến cố. Bố gây ra chuyện bỏ trốn bị bắt làm dư luận xôn xao, cuốn nhật kí tràn đầy tâm sự của cô cũng bị xé ra dán lên bảng thông báo của trường, qua một đêm Vu Hạ trở thành trò cười ở trường học.
Về sau Vu Hạ nghỉ học. Quý Thanh Dư cầm cuốn sách cũ của cô đọc được dòng chữ “Một số người sống trong rãnh ngầm nhưng vẫn hướng về ánh trăng.”
Mấy năm sau, hai người tình cờ gặp lại. Vu Hạ năm đó trầm mặc ít nói giờ đã trở thành một phóng viên xinh đẹp có vô số người theo đuổi.
Một ngày nọ, đồng nghiệp nói chuyện về người mình từng yêu thầm thời sinh viên, có người hỏi Vu Hạ đã từng thích ai chưa? Đối diện với ánh mắt của người hỏi mình hai má Vu Hạ nóng lên, cô chỉ để lại câu “không nhớ nữa” rồi chạy trốn.
Rất lâu về sau, Quý Thanh Dư hỏi cô: “Vì sao lúc ở trung học em không thổ lộ tình cảm với anh?” Vu Hạ cười cười không nói chuyện.
Sau này, Quý Thanh Dư ở nhà mở ngăn kéo bất ngờ nhìn thấy một cuốn sổ nhật kí, tâm sự của người con gái được viết lên bằng những nét chữ rất xinh đẹp.
Ngày gần đây nhất, anh lại hỏi cô vì sao ngày đó cô lại không thổ lộ, trên mặt chỉ có một dòng chữ: “Em không muốn cướp ánh trăng, em muốn ánh trăng vì em mà đến".
Sau Khi Chia Tay Tiểu Thư Giàu Có
- Chapter 153 1 năm trước
- Chapter 152 1 năm trước
- Chapter 151 1 năm trước
Đô Thị , Sủng , Ngược , Bách Hợp
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Giai đoạn đầu: Cô tiểu thư siêu chiếm hữu, quý phái x bông hoa nhỏ thuần khiết, cứng rắn
Giai đoạn sau: Tổng tài x Tổng trợ Lý
Khi Phương Du 19 tuổi, cô gặp Đàm Vân Thư, bạn học cùng trường, cùng tuổi. Cô là con gái của người giúp việc mới của Đàm gia, còn Đàm Vân Thư là đại tiểu thư, cao quý và tao nhã của Đàm gia.
Được mẹ trực tiếp nhắc nhở rằng phải biết bổn phận của mình, học hành chăm chỉ, dù trong hay ngoài trường đừng đụng chạm đến Đàm Vân Thư.
Họ đến từ hai thế giới khác nhau, một bên chói sáng rực rỡ, một bên nhỏ bé như hạt bụi.
Phương Du hiểu rõ điều này, nhưng Đàm Vân Thư luôn khiêu khích cô.
Đường đường là một đại tiểu thư danh giá nhưng lại thường xuyên gõ cửa phòng cô, căn phòng chật chội đến mức không đủ chỗ cho hai người lại dâng lên bầu không khí đầy ái muội.
Trong suốt ba năm, Đàm Vân Thư luôn ghen tuông khi có người tỏ tình, đã hơn một lần nàng thì thầm vào tai cô "Cậu là của tôi."
Mãi đến khi tốt nghiệp đại học, Phương Du mới hiểu hết ý nghĩa của bốn chữ này, hóa ra cô chỉ là trò tiêu khiển của Đàm Vân Thư.
Đó là bởi vì Đàm Vân Thư sắp kết hôn.
Đàm Vân Thư thậm chí còn gửi thiệp mời đến cô với nụ cười trên môi, nhân danh bạn cùng trường đại học.
Phương Du cắt đứt mọi liên lạc với Đàm Vân Thư từ đêm đó.
-
Đàm Vân Thư luôn coi Phương Du là tài sản riêng của mình, một hương vị để giải tỏa áp lực.
Cho đến khi Phương Du biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của nàng, không bao giờ tìm thấy nữa.
Thẻ nội dung: Tình yêu thành thị, mối tình trời sinh
Tóm tắt một câu: Đại tiểu thư truy thê vào lò hỏa táng
Quan niệm: Vận mệnh nằm trong tay bạn.
Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
- Chapter 22 1 năm trước
- Chapter 21 1 năm trước
- Chapter 20 1 năm trước
Sủng , Đam Mỹ
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Lúc Omega hóa thành người xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thế nên sau khi thành niên tai và đuôi của cậu không thể giấu đi hoặc phô ra một cách tự nhiên. Thế nên một Omega ngay cả việc học cách biến thành người cũng không xong trở thành sự tồn tại thấp kém nhất của gia tộc.
Năm Omega hai mươi hai tuổi, gia tộc sắp xếp cho em trai cậu kết hôn với một Alpha sói lớn. Trong truyền thuyết, Alpha sói lớn ấy có khuôn mặt dữ tợn, tính tình hung ác tàn bạo, thân cao tám thước, sức lực lớn như trâu. Em trai Omega đường nhiên không chịu, thế là bỏ trốn trong đêm trước ngày cưới. Omega bị bất đắc dĩ thành người gả thay. Khoác lên bộ đồ cưới không vừa người, Omega còn chưa kịp hoàn hồn đã bị ba đóng gói ném tới nhà Alpha sói lớn.
Ba vâng vâng dạ dạ nói chuyện điện thoại với Alpha xong thì thì dặn dò Omega đừng quên bổn phận của mình, nói chờ một thời gian nữa em trai sẽ trở về, Omega chỉ là vật tạm thời thay thế thôi.
Kẹo Mạch Nha - Cố Kiều
- Chapter 82 1 năm trước
- Chapter 81 1 năm trước
- Chapter 80 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
1.
Gia đình gặp phải biến cố, An Vu chuyển trường đến Đại An.
Lúc mới gặp Giang Sóc, anh lộ cái chân bó bột được giấu bên trong ống quần, cất giọng chế giễu nói: "Được đấy, đến cả người tàn tật cũng có thể sai khiến, lòng dạ cũng thật nhẫn tâm."
Chàng trai có vẻ ngoài đẹp trai như vậy, thế mà lại bị "què"? Thiên thần gãy cánh chắc cũng chỉ như vậy.
Chàng trai độc mồm lại kiêu ngạo, chán chường lại phách lối, nhưng dù anh có như vậy, An Vu vẫn từng bước nhường nhịn anh.
Nhân vật phong vân ngày xưa đã trở nên "nghèo túng" trong một đêm, đối thủ cố tình làm nhục anh, đặt tiền cược cho ai đoán được tư liệu về chân giả của Giang Sóc ở sân trường, còn hào phóng thưởng mười vạn cho ai lột được quần của anh.
Giang Sóc chặn cô ở góc hành lang, nói một cách xấu xa: "Xem tin rồi? Muốn biết không?"
"Không muốn biết." An Vu hốt hoảng rời đi, nhưng lại không cẩn thận ngã thẳng vào đùi anh.
Cảm giác mềm mại mang theo một chút sức mạnh.
Giang Sóc lười biếng nâng mi mắt lên, cúi người đến gần tai cô, giọng điệu hư hỏng.
"Sờ thấy sao? Có thịt."
"..."
2.
Là cậu chủ nhỏ của hai công ty bất động sản hàng đầu của thành phố Đại An, người theo đuổi xếp thành hàng dài, nhưng anh chỉ cảm thấy hứng thú với học sinh mới chuyển trường đến.
Cậu thiếu niên theo đuổi một cách thẳng thắn nhiệt tình, như hình với bóng. An Vu tính cách nhút nhát chỉ muốn học tập thật tốt, không bàn bạc với Giang Sóc đã trực tiếp đồng ý phân ban với giáo viên.
Ngày phân ban, Giang Sóc không nói lời nào, gương mặt âm trầm dọn hết đồ đạc của cô đi.
Bắt đầu mở ra một cuộc chiến tranh lạnh.
Lúc tụ tập cùng đám bạn anh thua trò chơi, một đống người biết rõ nhưng vẫn làm như không biết trêu chọc hỏi anh, muốn để anh tự mình nói ra người mình thích là ai.
Giang Sóc không đáp, liếc mắt nhìn đồng hồ, đã đến giờ kết thúc buổi tự học tối.
Anh đứng lên rót ba ly rượu, nhặt áo khoác lên trực tiếp rời đi.
Bạn học không nhịn được mà cảm thán: "Chỉ có ba ly như vậy, cậu ta đã tự dỗ mình xong rồi".
Mê Đắm - A Tư Thất Lâm
- Chapter 118 1 năm trước
- Chapter 117 1 năm trước
- Chapter 116 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Cô từng rất yêu một người.
Sau này, cô được như ý nguyện, trở thành vị hôn thê của anh ta.
Lại sau nữa, cô bị chính tay anh ta bỏ thuốc tự mình đưa đến bên cạnh Thẩm Như Quy, dùng để trao đổi với bạch nguyệt quang* của mình.
(*:Người trong lòng)
Đêm đó,Cô thiếu chút nữa chết trên giường của Thẩm Như Quy, tới tận khi trời hửng nắng, bên tai cô vẫn mơ hồ nghe được tiếng người đàn ông ác ma kia cười khẽ.
“Cô bé đáng thương, em lại rơi vào trong tay của tôi rồi.”
Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Kinh Dạng
Thể loại: Ngôn Tình, Ngọt, Sủng, Hiện Đại, He
Số chương: 3 phần
Editor: Tròn Tròn Không Béo
Giới thiệu
Tôi yêu thầm anh trai của bạn thân.
Mặt dày mày dạn dây dưa với người ta suốt chín năm, nhưng người ta vẫn hờ hững với tôi.
Cuối cùng, tôi chán ngấy.
Đàn ông già thì có gì hay ho, trai trẻ không ngon hơn à?
Bé Công Xinh Đẹp Ốm Yếu Khuẩy Đảo Sân Khấu
- Chapter 93 1 năm trước
- Chapter 92 1 năm trước
- Chapter 91 1 năm trước
Sủng , Hệ Thống , Đam Mỹ , Mạt Thế
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: Hiện đại, Chủ công, Tận thế, Hệ thống, Trò chơi, Mất trí nhớ, Nhược công, Thụ sủng công, HEr
- ---
Phương Huyền mang theo hệ thống, xuyên sách đến một quyển tiểu thuyết tên là Trò Chơi Tận Thế, trở thành một người đẹp lạnh lùng ít nói, yếu ớt và mắc bệnh tâm thần.
Khi tận thế ập đến, theo cốt truyện của sách, cậu sẽ trở thành một nhân vật phản diện điên cuồng giết người, bị mọi người căm hận, cuối cùng bị thụ chính xử lý.
Đối mặt với những debuff này, Phương Huyền không chút hoảng sợ, vì cậu có hệ thống, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là có thể thoát khỏi thế giới này.
Nào ngờ, khi tình tiết tận thế đến, hệ thống lại chạy mất?!
Phương Huyền:!!!
Hệ thống chạy thì chạy, quan trọng là những debuff này vẫn còn, hơn nữa lại có thụ chính ở bên cạnh nhìn chằm chằm, chỉ cần sơ ý một chút là mất mạng. Chưa hết chuyện thì công chính lại xuất hiện.
Phương Huyền:......
Lần đầu tiên Kỷ Dịch Duy xuất hiện đã nói với Phương Huyền: "Chào người đẹp, mở cửa ra nào."
Phương Huyền nhìn người đàn ông cao to, cơ bắp, đầy hình xăm, nghề nghiệp trước đây là võ sĩ quyền anh, và là CP tương lai của thụ chính, cậu đành lặng lẽ mở cửa.
Kỷ Dịch Duy mỉm cười thân thiện: "Cảm ơn người đẹp."
Phương Huyền: "......"
Sau đó, Kỷ Dịch Duy lại nói: "Cưng ơi."
Hửm? Hình như có gì đó không đúng?
Sao từ đầu đến cuối công chính cứ quanh quẩn bên một phản diện như mình nhỉ?
*
Trò chơi tận thế này chủ yếu là trò chơi chạy bản đồ.
Ngày thường của Phương Huyền trong tận thế: Đi đường, giết quái vật, bệnh, đi đường, giết quái vật, bệnh, bệnh, bệnh...
Dù cơ thể không tốt, nhưng cậu vẫn kéo thân thể yếu đuối, mắc bệnh tâm thần của mình để khuấy đảo toàn sân khấu!
Tàn mà không phế!
• Tác giả •
- Công (Phương Huyền): xinh đẹp lạnh lùng lý trí, mắc bệnh tâm thần, yếu ớt VS Thụ (Kỷ Dịch Duy): đẹp trai lạnh lùng, điên cuồng, da ngăm.
- Công có thuộc tính giao tiếp bằng 0, kỹ năng giao tiếp kém.
- Vì bệnh nên cảm xúc lạnh nhạt.
Giấu Gió - Mộc Qua Hoàng
- Chapter 97 1 năm trước
- Chapter 96 1 năm trước
- Chapter 95 1 năm trước
Đô Thị , Sủng , Đam Mỹ , Ngược
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thời trung học, ai cũng biết Vân Từ có một địch thủ đã giao đấu với nhau suốt ba năm, nhìn nhau không vừa mắt.
Không ngờ cả hai lạ chọn trường đại học giống nhau, còn thành bạn cùng phòng kí túc xá.
Ngay lúc Vân Từ đang phân vân viêc mình nên nghỉ học không thì bất chợt phát hiện…
Hình như thằng cha này crush mình.
Ngu Tầm x Vân Từ
"Kẻ thù không đội trời chung" biến thành người yêu.
Trúc Mã Câm Mà Ai Cũng Ghét Là Hotboy Trường
- Chapter 89 1 năm trước
- Chapter 88 1 năm trước
- Chapter 87 1 năm trước
Đô Thị , Sủng , Đam Mỹ
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bảng vinh danh và bảng kỷ luật của trường số Sáu được đặt rất gần nhau, hai tủ kính liền kề nhau luôn dán hai tấm ảnh.
Bên phải là Chu Ải trong mắt mọi người là một người câm khép kín, không được gia đình yêu thương và không có bạn bè.
Bên trái là Trần Tầm Phong trong mắt mọi người là con cưng, ngang ngược và không sợ trời đất.
Hai người vốn không liên quan gì đến nhau, nhưng có người đã buột miệng nói hai chữ “thằng câm” trước mặt Trần Tầm Phong, Trần Tầm Phong lập tức sa sầm mặt, trực tiếp ném bóng rổ về phía người đó.
Điều này trực tiếp xác nhận mối quan hệ thù địch giữa học sinh giỏi và anh đại trường.
Và cuối cùng khi Trần Tầm Phong chặn Chu Ải ở cổng trường chật hẹp phía sau, những người xung quanh đều xắn tay áo chuẩn bị để lại vết sẹo trên khuôn mặt xinh đẹp của cậu câm.
Anh đại lạnh lùng của họ lại chống tay vào tường, cúi người nhẹ nhàng hỏi: “Tôi đã đợi hơn nửa năm rồi, ngày nào cũng lảng vảng trước mặt cậu, cậu thực sự không nhớ tôi sao?”
Chu Ải ngước đôi mắt lạnh lùng thường cụp xuống, trước mặt mọi người tát thẳng vào mặt Trần Tầm Phong, người mà không ai dám đụng đến.
Họ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Chu Ải dùng ngôn ngữ ký hiệu, nhưng trong số những người có mặt chỉ có Trần Tầm Phong hiểu được nội dung.
Chu Ải ra hiệu: Rốt cuộc đã giả vờ đủ rồi à?
Cậu câm chưa bao giờ nói chuyện, nhưng khi mới vào mẫu giáo, không ai dám nhìn cậu nhiều lần, vì bên cạnh cậu có một tên điên hung dữ chỉ cần thấy ai là cắn.
Họ là cặp đôi kỳ lạ nhất trường mẫu giáo – một tên điên bẩn thỉu và một người câm trắng trẻo, thế giới của họ không ai có thể chen chân vào.
Nhưng vài năm sau, tên điên bị người ta bắt đi, người câm hoàn toàn trở thành người câm cô đơn.
Cậu câm đơn độc đi đến năm 16 tuổi, cuối cùng tên điên cũng mạnh mẽ xuất hiện trở lại bên cạnh cậu.
Và lần này, tên điên và người câm không bao giờ xa nhau nữa.
Cho đến nhiều năm sau, người câm vẫn là người câm, tên điên vẫn là tên điên.
Nhưng tên điên ngày nào cũng đúng 6 giờ chiều đều phải tạm gác mọi việc, đến đón cậu câm tan sở bên ngoài viện nghiên cứu về nhà.
____
1. Nhà nghiên cứu khoa học lạnh lùng thụ × Tổng tài bá đạo trung thành điên cuồng công // Học sinh giỏi thụ × Anh đại trường công
2. Trúc mã trúc mã/ HE/ Chủ yếu là bối cảnh trường học
3. Khi bắt đầu có tuyến tình cảm thì công thụ đã trưởng thành
Nhãn nội dung: Trời sinh một cặp, Con cưng của trời, trưởng thành, trường học, nhẹ nhàng
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: | Nhân vật phụ: | Khác:
Tóm tắt một câu: Đúng 6 giờ mỗi ngày, đúng giờ đón vợ tan sở về nhà
Ý nghĩa: Kiên trì không ngừng, sống là chính mình
Tiên Sinh Nằm Vùng
- Chapter 70 1 năm trước
- Chapter 69 1 năm trước
- Chapter 68 1 năm trước
Sủng , Đam Mỹ , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Giải Phong Lưu
Nhân vật chính: Thẩm Lan X Lâm Uyên Dương (Cảnh sát nằm vùng công x Hắc đạo thụ)
Tag: Niên hạ, xã hội đen, ngọt sủng, 1v1, HE
Giả bộ mình không phải gián điệp nằm vùng • Công x Giả bộ không biết ngươi là gián điệp hắc đạo • Thụ
Trích đoạn:
"Tiểu Thẩm, cậu chuẩn bị đi, tối nay tới chỗ lão đại một chuyến."
Thẩm Lan vừa mới vào cửa, còn chưa ngồi ấm chỗ thì đã nghe ông chủ hắn nói vọng xuống từ lầu hai.
Trong lòng Thẩm Lan khẽ động, chẳng lẽ thân phận bại lộ rồi sao? Không thể nào...... Từ khi hắn nằm vùng đến giờ ngoại trừ đi theo người ta ăn uống ngủ nghỉ thì cái gì cũng chưa làm...... Thẩm Lan bất động thanh sắc ngẩng đầu nhìn lên, "Lão đại? Lão đại tìm......?"
"Đúng vậy," ông chủ ngậm điếu thuốc đủng đỉnh nói, "Mau chuẩn bị đi, tối nay đừng có lề mề."
"Không phải chứ, lão đại tìm tôi làm gì? Tôi cũng đâu có phạm lỗi?" Thẩm Lan nhíu mày: "Gần đây tôi đã đắc tội gì với hắn......?"
"Ha ha ha ha ha ha," ông chủ nghe Thẩm Lan lầm bầm thì bật cười ra tiếng, y xoay người nhảy từ lầu hai xuống bên cạnh Thẩm Lan rồi vỗ vai hắn, "Đừng nghĩ nhiều, là chuyện tốt đấy! Hôm qua sếp đến tiệm vừa nhìn đã thích cậu, vì vậy đêm nay mới bảo cậu đến."
Thẩm Lan ngẩn người, nhất thời không kịp phản ứng, "Thích tôi......?"
Sau Khi Nhà Ma Trở Thành Kẻ Vạn Người Ghét
- Chapter 55 1 năm trước
- Chapter 54 1 năm trước
- Chapter 53 1 năm trước
Huyền Huyễn , Đô Thị , Dị Năng , Sủng , Đam Mỹ
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tên gốc: Đương hung trạch trở thành vạn người ngại về sau
Thể loại: Giới giải trí, Cường cường, Chủ thụ, Sảng văn, 1v1, Thật giả thiếu gia, HE
Biên tập/Chỉnh sửa: Vân Tình Cung
Tình trạng bản gốc: Hoàn 107 chương
Văn án
Xuất thân từ một xóm nghèo, Lục Dư không ngờ sẽ có một ngày, mình bỗng nhiên có một thân phận bí ẩn khác, là con trai của nhà họ Lục giàu có tại Yến Kinh.
Cậu luôn khao khát tình thân, mong mỏi có một gia đình của riêng mình, trong lòng là háo hức, là mong đợi, thấp thỏm, chờ ngày trở về Lục gia.
Nhưng, khi thật sự tới Lục gia...
Cha mẹ cau mày nhìn cậu, anh cả lại nhiều lần báo cho cậu biết: Đừng cố gắng tranh giành với Lịch Lịch.
Mà vị thiếu gia giả Lục Lịch thay thế thân phận cậu ở Lục gia hai mươi năm nay lại tự tay nhốt cậu trong một tòa nhà tràn ngập quỷ dị được đồn là tòa nhà ma suốt hai ngày, lúc cận kề cái chết, cậu dâng linh hồn và thân thể của mình hiến tế cho tòa nhà ma.
Từ đó về sau, tòa nhà ma có lịch sử lâu đời, đáng sợ quỷ quyệt nổi tiếng có thực thể.
...
Cậu hai nhà họ Phó, Phó Vân Triều, năm hai tư tuổi đi nhầm vào thế giới vô hạn lưu, ba năm sau mang một thân sát khí từ dưới địa ngục bò lên. Trong ba năm nằm trên giường như người chết, vì một tai nạn xe cộ mà cha mẹ Phó đều qua đời, anh cả rơi xuống vách núi đến nay chưa tìm được thi thể, chú ruột dễ dàng nắm quyền.
Người chú nhìn người đàn ông khuôn mặt tái nhợt, cơ thể sau khi tỉnh lại không tiện hành động, xua tay: "Phó Thị năm nay thua lỗ nghiêm trọng, hai nhà Lục, Phó liên hôn, cháu cưới cậu chủ nhỏ Lục Dư của nhà họ Lục kia đi."
Vài ngày sau, bên trong trang viên nhà họ Lục, Phó Vân Triều ngồi trên xe lăn, Lục Dư cúi người nhìn anh.
Hai người vừa chạm mắt, đáy mắt như vực sâu, trên môi ý cười không thôi.
Sao giống như ngửi thấy hơi thở của đồng loại đâu đây?
*
Tất cả mọi người cho rằng Phó Vân Triều nửa đời tàn phế không khơi lên được sóng to gió lớn gì, Lục Du yếu ớt dịu dàng ngoan ngoãn không lên được đại đường.
Mãi đến khi chú bác nhà họ Phó vào tù hết, thiếu gia nhà họ Lục tâm khí cao ngạo bị xé rách mặt nạ khóc lóc thảm thiết giả tạo, đã từng là hào môn Yến Kinh nay bị tùy ý giẫm đạp dưới chân mọi người mới giật mình ý thức được ——
Ai con mẹ nó nghĩ ra chuyện tác hợp hai tên hung thần này thành một đôi vậy?
【Sắp xếp lôi một chút】
※ Vô cùng có tiền nhà ma thụ x tâm lý không quá khỏe mạnh đại lão công.
※ Toàn văn vô căn cứ, có thể không có logic, cẩu huyết cẩu huyết cẩu huyết.
※ Không phải vô hạn lưu, có lẫn giới giải trí, cái gì cũng có.
※ Nhân vật chính công thụ tuyệt đối không phải người tốt, có thù báo thù có oán báo oán.
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
- Chapter 50 1 năm trước
- Chapter 49 1 năm trước
- Chapter 48 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Trọng Sinh , Đông Phương , Gia Đấu , Điền Văn , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Hòa Ô
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Gia Đấu, HE, Sủng, Cường Thủ Hào Đoạt, Hào Môn Thế Gia, Ngược Nam, Gia Đình, Chữa Lành, Phương Đông, Điền Văn, Ngọt
Team dịch: 12h Phải Deadline
Giới thiệu
Thẩm Kim Triều sau khi chết mới biết được, nàng thế mà lại là một nhân vật trong cuốn tiểu thuyết đam mỹ. Nàng cho rằng thanh mai trúc mã, trong lòng cũng tình đầu ý hợp với nàng, thế mà cưới nàng là sự bất đắc dĩ, sợ thế gian dèm pha.
Sau khi nàng chết, đối phương bề ngoài hoài niệm vong thê,bày ra bộ dạng thảm thiết, nhưng đằng sau lại thủ đoạt vi cường, hiện thân là vai chính công bá đạo bản sắc.
Trọng sinh trở lại vào ngày thành thân, khi chuẩn bị động phòng Thẩm Kim Triều nhịn không được rơi lệ đầy mặt, khóc thật lâu, lâu đến giấu trong sát thủ đều không gượng được mà ngáp một cái, xoay người mà xuống, gương mặt diễm lệ đi đến, gần đến Kim Triều có thể thấy hắn trong mắt ánh nến.
Hắn thanh âm ôn hòa, tươi cười lại không mang theo một tia ấm áp: “Thật là phiền chết, ai chọc nàng mà nàng khóc đến thương tâm như vậy? Ta đi giết hắn được không?
Thẩm Kim Triều ngẩn người, thấy rõ diện mạo người đó, khóc đến càng lớn hơn.
Thật là phiền chết đi, mỹ nhân sát thủ hung ác than.
Yêu Em Trọn Kiếp Này - Cửu Hy
- Chapter 101 1 năm trước
- Chapter 100 1 năm trước
- Chapter 99 1 năm trước
Xuyên Không , Ngôn Tình , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Kết cục của nữ phụ chỉ có cái chết, cô thậm chí còn chết thảm hơn nguyên chủ.
Mở mắt lần nữa, Dương Tuệ Nghiên thấy mình đã sống lại từ lúc nguyên chủ mới sinh. Mọi việc xung quanh cũng thay đổi một cách kì lạ, giống như ông trời đang muốn bù đắp cho cô tất cả những tổn thương đã phải chịu đựng ở cả hai đời.
Từ Kỹ Nữ, Ta Trở Thành Vương Hậu Một Nước
- Chapter 44 1 năm trước
- Chapter 43 1 năm trước
- Chapter 42 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Nữ Cường , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Thẩm Mộc - 沈沐
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, HE, Sủng, Trả Thù, Chữa Lành, Hư Cấu Kỳ Ảo, Ngọt
Team dịch: Cá Chép Ngắm Mưa
Giới thiệu
Ta là người vợ tào khang nhỏ bé tầm thường của Trần Bình.
Khi hắn tự mình xưng Vương, ta cùng hắn an hưởng vinh hoa phú quý.
Tới khi hắn bại binh như núi đổ, ta lại xách tay nải bỏ chạy.
Sau này, nhờ có sự hỗ trợ của Công chúa mà hắn đã vực dậy sau thất bại, danh tiếng không gì bằng. Mà ta lại bị thủ hạ của hắn bắt được, trở thành tù nhân.
Ai nấy đều cười chê ta là kẻ bạc nghĩa phụ tình, trừng trị đúng người đúng tội.
Nói rằng, cho dù Trần Bình có l-ộ-t da r-ú-t gân ta cũng khó mà giải tỏa được nỗi hận trong lòng.
Nào ngờ, vẻ mặt Trần Bình không chút cảm xúc, đổ ra một bàn toàn vàng bạc châu báu.
Hắn chỉ vào mình, nói: “Nào, chọn thêm một lần nữa.”
“Ta và nó, nàng chọn ai?”
Hy Vọng Xa Vời Duy Nhất - Mộ Nghĩa
- Chapter 84 1 năm trước
- Chapter 83 1 năm trước
- Chapter 82 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
[Nhị tổ ngang ngạnh, bất trị] × [Cô gái hướng nội, dịu dàng và tốt bụng]
[1] Tang Lê vừa ngoan ngoãn lại hiền lành như một chú nai, vào năm cuối cấp 3 năm ấy, mẹ cô qua đời để cô một mình không nơi nương tựa, sau đó cô được nhà họ Quảng giàu có cho ăn học, tại đây chính là nơi cô gặp Quảng Dã lần đầu tiên.
Chàng thiếu niên càng đến tuổi trưởng thành càng nổi loạn, nổi tiếng là hư hỏng, nhiều nữ sinh trong trường dù yêu thích cậu cũng không có một ai dám đến gần cậu.
Mẹ cậu bảo cậu hãy quan tâm đến Tang Lê nhiều hơn, chàng thiếu niên ngẩng đầu lên nhìn cô gái nhỏ trầm tính kia, cười chế nhạo: “Con không rảnh mà quan tâm tâm đến cậu ta.”
Cậu nói với cô nước giếng không phạm nước sông, Tang Lê cũng không quan tâm mà chỉ muốn tập trung vào việc học.
Không ngờ một thời gian sau, cô gặp rắc rối ở trước cổng trường, suýt chút nữa thì bị đánh, đại thiếu gia vốn từ trước tới nay luôn lạnh lùng, kiêu ngạo, nay lại đứng trước mặt cô, nhìn về phía đối phương bằng đôi mắt đen nghiêm nghị: “Nếu hôm nay mấy cậu không muốn chết thì cút khỏi đây.”
Dần dần, cậu bảo vệ và yêu thương cô. Chỉ cần cậu ở bên, sẽ không có ai dám chạm vào cô.
Tang Lê đã nhìn thấy đủ loại thiếu niên phản nghịch, sau này cũng nhìn thấy trong đêm mưa đó, khi cậu chăm chú nhìn cô: “Tang Lê, anh thích em, anh vô cùng nghiêm túc.”
Anh chỉ hư hỏng trước mặt cô, cũng chỉ bị cô thuần phục.
Vào ngày lễ tốt nghiệp, trước mặt mọi người, Quảng Dã tặng Tang Lê một đôi giày khiêu vũ: “Tặng cho bạn gái của anh.”
Cậu ngạo nghễ công khai mối quan hệ của hai người, khiến cả trường náo loạn. Dưới bóng cây hòe vắng người, cô kiễng chân hôn lên tai trái của cậu, Quảng Dã giữ chặt cô, môi cong lên rõ ràng: “Anh có được em rồi, đừng có nghĩ đến chuyện quỵt nợ.”
[2] Hồi đó ở trường trung học phổ thông Giang Vọng, mọi người đều biết mối quan hệ bền chặt giữa hai người, đâu ai có thể ngờ rằng không lâu sau đó Tang Lê kiên quyết lựa chọn đi du học, Quảng Dã thế mà lại không giữ được người, mọi người đều vì điều này mà chấn động.
Vài năm sau, người đàn ông ở trong giới kinh doanh hô mưa gọi gió, Tang Lê trở về nước với tư cách là đội trưởng đoàn múa, hai người cùng nhau tỏa sáng theo cách riêng của bản thân, nhưng không còn liên quan đến nhau nữa.
Khi gặp lại nhau, anh tỏ vẻ thờ ơ với cô, không còn dáng vẻ cưng chiều như trước, nhiều người cho rằng Tang Lê đã là chuyện của quá khứ.
Tối hôm đó trong buổi họp lớp, Tang Lê say rượu ngồi ở bên ngoài, Quảng Dã đi tới, cô ngẩng đầu nhìn anh, hốc mắt ửng đỏ, lẩm bẩm: “Quảng Dã…”
Chỉ với một tiếng gọi nhẹ nhàng, mọi người đã thấy người đàn ông giận dữ liếm hàm răng sau, vài giây sau, anh bế cô lên, ôm cô vào lòng: “Tang Lê, kiếp này là anh thật sự nợ em.”
Vào đêm đông lạnh thấu xương ấy, mưa to như trút.
Trong căn hộ mờ sáng, cô hôn anh, đôi mắt đen láy của anh sáng rực, như muốn hòa tan vào xương cốt của mình, giọng nói trầm khàn của anh vang bên tai cô:
“Nói cho anh nghe, em có yêu anh không?”
“Nói cho anh nghe, em chưa bao giờ quên anh, lời em từng hứa với anh năm đó đều là sự thật.”
Cuối cùng, vẫn là anh lựa chọn đầu hàng.
Cho cho dù chuyện đó có xảy ra lần nữa, cho dù có thất bại thảm hại, anh vẫn không muốn buông cô ra.
–
“Trước đây thế giới của anh không có nước, không có cỏ, cũng không có lấy bất cứ thứ gì sinh sôi nảy nở.
Mãi cho đến khi em xuất hiện, băng tuyết tan chảy, vạn vật hồi sinh, mọi thứ đều ngập tràn màu sắc.”
[Vở kịch nhỏ]
Vào một ngày sau khi xảy ra sự việc hôm đó, Tang Lê, người luôn sống ẩn dật, đăng một Weibo: [Hi vọng xa vời duy nhất của tôi, cuối cùng tôi cũng có thể sở hữu một cách công khai @Quảng Dã.]
Toàn bộ cư dân mạng sôi trào, khi cô đặt điện thoại xuống, cô bị người đàn ông dùng một tay bế bổng lên, áp vào cửa sổ sát đất, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống, anh khàn giọng nói: “Sở hữu được rồi, về sau không được buông ra nữa.”
Quản Gia Ác Ma Hôm Nay Vẫn Tiếp Tục Nỗ Lực
- Chapter 33 1 năm trước
- Chapter 32 1 năm trước
- Chapter 31 1 năm trước
Xuyên Không , Sủng , Hệ Thống , Đam Mỹ , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Hán Việt: Ác Ma Quản Gia Thiên Kim Y Cựu Lệ Chí
Tác giả: Đạo Trường Đan Phi
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hệ thống, Xuyên thư, Chủ thụ, Sảng văn, Kim bài đề cử 🥇, 1v1
Văn án
Á Tiêu là ác ma đáng thương, khi mới sinh ra đã bị mẹ ruột của mình bẻ gãy cánh dơi, giựt đứt đuôi.
Ác ma một khi mất đi cánh dơi cùng đuôi của mình, chính là ác ma thấp kém nhất trong tất cả ác ma.
May mắn là từ nhỏ Á Tiêu đã có một hệ thống dốc lòng chăm sóc.
Dưới sự giúp đỡ của chú Thống, Á Tiêu yêu thích cái ác nhưng tính cách lại như ánh mặt trời, tràn đầy sức sống và luôn hướng về phía trước, luôn mang trong mình niềm tin và lý tưởng của bản thân!
Sau 400 năm, dưới sự kiên trì và nỗ lực hết mình, Á Tiêu đã mọc đuôi một lần nữa. Nhưng ngay lúc cậu chuẩn bị mọc ra cánh dơi ——— cậu xuyên không!!
Á Tiêu:......
Chú Thống:...... Nhóc con, không được khóc! Cha Thống sẽ mang con trở về!
****
Vì muốn đưa nhóc con trở về, sau bao nhiêu lần tra cứu phân tích, hệ thống biết được, Á Tiêu đã xuyên vào một quyển tiểu thuyết. Bên trong có một kẻ phản diện quyền lực, một tay che trời luôn cùng vai chính đối nghịch.
Hệ thống vui vẻ đến mức phát khóc. "Nhóc con, mau đi tiếp cận với phản diện, con có thể hấp thu giá trị ác ma từ trên người hắn."
Á Tiêu gật đầu: "!"
Sau một hồi thao tác, Á Tiêu đã thành công trở thành quản gia của phản diện.
Cậu vui sướng chuẩn bị tiếp cận phản diện, lúc vừa đến đã nhìn thấy nhân vật phản diện đang bóp cổ nhân vật chính. Ánh mắt hắn chiến người khác rét run, bộ dạng thì hung tàn đẫm máu.
Á Tiêu:......!!!
Anh ta quá xấu xa! Cậu thích!
Cậu là một người sùng bái những ác ma thực lực cường đại, cái đuôi không kìm được ở dưới quần ngọ nguậy lúc lắc, trái tim rung động liên hồi.
Hệ thống:......???
****
Quản gia mới tới không chỉ xinh đẹp, mềm mại, ngoan ngoãn mà còn rất lương thiện.
Bất luận là sắp xếp hành trình hay xử lý các việc vặt vãnh trong tổng hội đều được sắp xếp một cách hoàn hảo.
Tần Thích nghe thuộc hạ nói, quản gia mới tới thích mình. Miệng hắn cong lên, con dấu trên tay dừng lại.
Thích hắn? Còn không bằng thích một con chó.
Quản gia xinh đẹp mềm mại như mèo hoá thành này thì nên được người người dùng vàng dùng bạc nuôi dưỡng, chăm sóc chiều chuộng.
Mà hắn chỉ biết mang đến bất hạnh cùng sợ hãi cho đối phương.
Một lần lương tâm trỗi dậy, Tần Thích cố ý mang cậu lên chiến trường. Để cho cậu thấy rõ rằng bọn họ căn bản không phải là người cùng một thế giới.
Trùng tộc gãy chân chất đống thành núi, dòng máu xanh lá tanh hôi cùng máu đỏ của loài người chồng chéo vào nhau, khiến con người cảm thấy buồn nôn cũng khiến họ càng trở nên điên cuồng.
"Thấy được chưa?"
Tần Thích rút đao ra sau đó bảo đối phương nhìn về phía bên kia, nơi mà những người lính do bị ô nhiễm tinh thần lực mà giết người một cách điên cuồng:
"Chỉ cần trùng mẹ không chết, trùng tộc vĩnh viễn sẽ không biến mất mà ta.. thì sẽ trở thành một kẻ điên."
"Nhưng trùng mẹ..." Tần Thích cười nhạo, "Cái thứ này không ai có thể đánh thắng được."
Á Tiêu:......
Cậu run rẩy mà từ phía sau lấy ra một thứ gì đó phát sáng lấp lánh.
"Là... Là cái này sao?"
Tần Thích:......
Á Tiêu: QAQ
Tôi cũng không biết cái thứ sáng lấp lánh này chính là trùng mẹ mà!
Chú ý:
1. Tác giả phe sủng ngọt, các bạn phe ngược nhớ cẩn thận khi nhấp vào.
2. Tiểu ác ma siêu cấp đáng yêu, Tần Thích cũng siêu tốt. Áng văn này chính là bé thiên sứ ôn nhu lại thiện lương, mong hãy thảo luận cốt truyện một cách thân thiện nha!
Tag: Hệ thống - Ngọt văn - Xuyên thư - Sảng văn
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Á Tiêu - Tần Thích ┃ vai phụ: Dự Thu
Hệ liệt:《 Thành thần toàn dựa ta khoác áo choàng 》 hoan nghênh ghé ngang nha!
Một câu tóm tắt: Phản diện tốt xấu, tôi đều thích!
Lập ý: Bất luận xuất thân như thế nào, hãm sâu đầm lầy hoặc là hắc ám. Chỉ cần nội tâm chính trực, tràn ngập hy vọng, tương lai nhất định sẽ tươi sáng.
Sau Khi Tái Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù Cũ Của Mình
- Chapter 39 1 năm trước
- Chapter 38 1 năm trước
- Chapter 37 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Trọng Sinh , Nữ Cường , Hài Hước , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Sau khi tái sinh, ta kết hôn với kẻ thù của mình
Tác giả: Bạch Ngọc Trai Điêu Công
Edit: Hứa Nhan
Văn Án:
Trước khi chết, Quân Thanh ghét nhất quyền thần Lục Hoa Đình. Nàng hận hắn vì đã phụ tá tân hoàng đế, xảo trá và âm hiểm. Nàng ngày đêm tưởng nhớ, dùng hết mọi thủ đoạn nhưng vẫn không thể đánh bại hắn, cuối cùng trở thành quân cờ bị hắn vứt bỏ.
Sau khi chết, Quân Thanh nhìn thấy công chúa của quốc gia đã bị nàng dùng mạng để bảo vệ, khóc lóc dựa vào ngực tân hoàng đế: " Thanh Thanh chết rồi, ta phải làm sao bây giờ? ". Tân hoàng đế hôn nàng: " Ngươi sẽ không sao, chỉ cần yêu ta. " Công chúa nước mắt rơi như mưa, như kiều hoa xinh đẹp trong cơn mưa: " Thanh Thanh đã chết, ta chỉ còn lại bệ hạ ngài. "
Khi nàng mở mắt ra, Quân Thanh tỉnh lại, trọng sinh ở ba năm trước. Nàng đứng dậy, lạnh lùng thu dọn hành lý, không để ý đến công chúa cản trở, tháo mũ quan xuống, ném lại mộc ấn của nữ quan, quay lưng rời đi. Bỏ lại mười năm tỉ mỉ cẩn thận, mười năm như đi trên băng mỏng.
Phục quốc? Phục cái rắm.
*
Quyền thần Lục Hoa Đình, tâm cơ thâm trầm, thủ đoạn tàn bạo, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi, trong vòng xoáy quyền lực là bá chủ một phương, nhìn mệt mỏi lòng người đáng ghê tởm, đời này trôi qua tẻ nhạt vô vị.
Nhìn lại cả đời, điều duy nhất khiến hắn nhớ mãi là vào năm hai mươi sáu tuổi, hắn đã giết một nữ quan tình báo.
*
Vì công chúa đầu óc đầy ảo tưởng, hắn đã bị nàng thiết kế lừa dối nhiều lần. Cuối cùng, nàng lại không hề thay đổi sắc mặt, quỳ trước cung điện mùa hè, trong mắt chứa đầy không cam lòng, cười thở dài một câu " Được làm vua, thua làm giặc ", ngẩng đầu uống một hơi cạn sạch. Máu từ trong miệng nàng trào ra, một vệt đỏ tươi mỏng manh.
Mở mắt ra, Lục Hoa Đình quay lại năm hai mươi ba tuổi.
Nhìn công văn của thủ hạ, hắn càng cảm thấy chán nản, buông bút, dựa người ra ghế: " Nữ quan bên cạnh thái tử phi đâu rồi? " " …… Đã từ chức. Nàng nhờ thần chuyển lời với đại nhân, nàng không đấu nữa. "
Lục Hoa Đình im lặng, một lúc lâu sau, lạnh lùng nhếch môi: " Nàng nói không đấu nữa thì không đấu nữa sao? "
Hướng dẫn đọc:
Đôi bên đều mạnh mẽ, nhưng nữ chính là nhân vật chính đầu tiên. Có thể có các nam phụ theo đuổi đơn phương, nếu bạn không thích điều này, hãy cân nhắc.
Có một chút về các nhân vật phụ và truyện thiên về chính trị, cả hai nhân vật chính đều có phần về sự nghiệp.
CP chính vừa yêu vừa hận, mối quan hệ tình cảm khá dày đặc, có nhiều kéo co nhưng ngọt ngào, kiểu truyện ngọt ngào.
Tags: Mạnh mẽ, Cung đình, Đối thủ trở thành tình yêu, Tái sinh, Nhẹ nhàng
Nhân vật chính: Quân Thanh và Lục Hoa Đình
Tóm tắt một câu: Yêu và hận
Lập ý: Lập trường khác nhau, động cơ làm việc cũng khác nhau.
Nuông Chiều Riêng Em
- Chapter 66 1 năm trước
- Chapter 65 1 năm trước
- Chapter 64 1 năm trước
Ngôn Tình , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bạn đang đọc truyện Nuông Chiều Riêng Em của tác giả Nhất Thời. Mười năm trước, trong đêm mưa to.
Bánh xe ô tô ma sát trên con đường đầy nước, hạt mưa chảy dọc theo thành xe văng tung tóe khắp nơi.
Trong khoảnh khắc, một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm, kèm theo đó, mưa rơi càng dữ dội hơn, mưa vỗ lộp bộp lên chiếc xe BMW đang lao như điên trong màn mưa.
Những đám mây đen bao phủ kín bầu trời, đến một tia sáng ánh trăng cũng không thể lọt qua...
Yêu Do Ý Trời - Tailia
- Chapter 30 1 năm trước
- Chapter 29 1 năm trước
- Chapter 28 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng , Ngược
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại
- Truyen tranh
