Truyện thể loại Cổ Đại
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
- Chapter 104 1 năm trước
- Chapter 103 1 năm trước
- Chapter 102 1 năm trước
Kiếm Hiệp , Cổ Đại , Cung Đấu , Đam Mỹ
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Triệu Miên, Thái tử Nam Tĩnh, lúc cải trang vi hành tình cờ gặp được một vị... khách qua đường Giáp.
Hai người cùng lúc trúng loại độc kỳ lạ trong người, mỗi tháng chất độc phát tác vào đêm trăng tròn, nếu không giao lưu sâu thì sẽ cùng nhau chết.
Quyền thế ngập trời, thái tử điện hạ sang trọng tuấn mỹ nhìn người qua đường Giáp gương mặt tầm thường không đặc sắc, nghiến răng nghiến lợi: "Sĩ khả sát, bất khả nhục" (Thà chịu chết chứ không chịu nhục).
Người qua đường Giáp không hiểu ra sao cả: "Ngươi một thân ngạo cốt ta không có ý kiến, nhưng ngươi cầm kiếm chỉ ta làm gì?"
Triệu Miên cười lạnh: "Thà giết ngươi còn hơn ta chịu nhục."
Người qua đường Giáp: "Chuyện này... ngươi khoan kích động đã, đợi ta dỡ bỏ lớp hoá trang rồi chúng ta lại nói chuyện tiếp."
Người qua đường cởi bỏ lớp hoá trang không còn là người qua đường nữa, Triệu Miên bình tĩnh hơn một chút.
Để sống sót, hai người dù có không tình nguyện như thế nào, vẫn là trước khi độc tính phát ra phải vừa mắng chửi vừa...... giao lưu sâu.
Khi Triệu Miên đăng cơ, nước láng giềng phái sứ thần Ngụy Chẩm Phong đến chúc mừng.
Trên đại điện, Ngụy Chẩm Phong hai mắt lấp lánh, lãng nguyệt thanh phong: "Bệ hạ đã lâu không gặp."
Triệu Miên sờ sờ cái bụng hơi nhô lên của mình, lâm vào trầm tư.
Trong tiệc đầy tháng của đại hoàng tử, Ngụy Chẩm Phong không mời mà đến, cả người đầy vẻ tức giận, nhưng khóe miệng vẫn mang theo nụ cười như trước: "Ta chỉ là về nhà một chuyến, bệ hạ thế mà ngay cả con cũng có rồi? Chiếc mũ xanh này thật sự khiến ta bất ngờ không kịp đề phòng."
Triệu Miên khinh thường nói: "Người trong thiên hạ đều là của trẫm, sao có thể nói mũ xanh. Người đâu, đem tên Bắc Uyên không biết tốt xấu này ra ngoài."
Trong lúc hai người giằng co không dứt, một lão thái giám bỗng nhiên nói lỡ miệng: "Ai da, bệ hạ, ngài vừa sinh xong thể trạng suy yếu, không thể tức giận đâu!"
[Gỡ mìn: Những người cha của thụ sẽ có đứa con thứ ba trong truyện này]
Cổ Đại , Nữ Cường , Khác , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
CHỦ MẪU HẦU GIA
Tác giả: 调皮的豆哒
Thể loại: Cổ Đại, Vả Mặt, Nữ Cường, Báo Thù
Độ dài: 5 phần
Edit: Page Vô Hình
GIỚI THIỆU
Mẹ chồng ta nhặt về một đứa trẻ trông giống hệt phu quân đã mất của ta.
Bà bảo đấy là cái duyên, phu quân ta đã đầu thai và trở về báo hiếu.
Ta tin bà nên đã dốc toàn lực đưa nó lên làm thế tử Hầu phủ.
Nhưng sau này khi công thành danh toại, nó lại giam ta trong kho củi sau viện đến khi ta c.h *t.
Còn phu quân đã mất của ta thì sống lại, y dẫn theo phu nhân mới của mình đến trước mộ ta và bảo:
"Con của hai chúng ta đã đưa tiễn nàng đoạn đường cuối cùng, đời này của nàng cũng coi như sống xứng đáng rồi."
Một kiếp phục sinh, bọn họ muốn diễn kịch trên sân thì cứ việc.
Ta sẽ đứng dưới cổ vũ, cổ vũ cho bọn họ cửa nát nhà tan!
(...)
Dọn Sạch Kho Lúa Để Trốn Hôn, Tiểu Thư Được Cưng Chiều Khắp Kinh Thành
- Chapter 50 1 năm trước
- Chapter 49 1 năm trước
- Chapter 48 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Trọng Sinh , Nữ Cường , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Ngu Uyển xuyên đến một quyển truyện về tiểu thư thật giả, trở thành tiểu thư giả được yêu chiều.
Nguyên chủ lớn lên ở nông thôn, trở về phủ hầu và luôn đối nghịch với tiểu thư giả, tranh giành tình cảm và nam chủ với nữ chính, kết cục thê thảm.
Khi nàng xuyên tới đã là giai đoạn cuối của cốt truyện, bị nhốt ở thôn trang ngoại ô, sắp phải gả cho kẻ đê hèn, ăn chơi trác táng.
Ngu Uyển:...
Không chạy lúc này thì đợi lúc nào!
*
Thoát khỏi cốt truyện, Ngu Uyển phát hiện việc sinh tồn trong xã hội cổ đại khó hơn nhiều so với tưởng tượng.
Mới qua tuổi mười sáu, nàng đã trở thành một cô gái lớn tuổi cần kết hôn, nếu không sẽ bị phạt tiền và bị chính phủ chỉ định hôn phối.
Ngu Uyển nhìn người què anh tuấn mà nàng cứu trên đường, và thỏa thuận kết hôn với hắn theo ba điều kiện.
Với không gian trong tay, Ngu Uyển nhanh chóng trở nên giàu có, nàng trồng khoai ngọt, quất mọng nước, lương thực cao sản...
Trở thành địa chủ giàu nhất vùng.
Ba năm sau, Ngu Uyển chia một nửa gia sản và thực hiện lời hứa xưa, ly thân với người chồng què.
Người đàn ông ôn nhu, trầm tĩnh từ trước đến nay chỉ im lặng.
*
Khắp nơi gặp thiên tai, đời sống người dân gian khó.
Vân Xuyên từng hoang tàn lại phồn thịnh, an bình, không lo cái ăn cái mặc, danh tiếng lan xa.
Các nhân vật chính tìm đến thăm người giàu có thần bí.
Không ngờ không gặp được người giàu có, mà trước hết gặp chiến thần tam hoàng tử, người được hoàng đế yêu chiều.
Hắn đứng uy nghi trước cửa Bạch Ngọc Lâu, biểu cảm bất ngờ, “Ai tới đây dám leo lên vị trí vương phi của bổn vương.”
Bên trong cánh cửa, một nữ tử xinh đẹp rạng ngời, chính là Ngu Uyển từng bị phủ hầu ghét bỏ, cũng là người giàu có thần bí mà họ tìm kiếm bấy lâu.
Đêm đó, người đàn ông ôm Ngu Uyển dịu dàng, “Uyển Uyển, lại có người tìm đến, hay là chúng ta cứ ở tạm đây đi?”
*
Sau đó, tam hoàng tử trở về kinh thành kế thừa ngôi vị hoàng đế, giang sơn này trở thành nơi Ngu Uyển thử nghiệm trồng dưa và lương thực.
Vị Ảnh Vệ Này, Ngươi Mở Mang Đầu Óc Chút Đi
- Chapter 79 1 năm trước
- Chapter 78 1 năm trước
- Chapter 77 1 năm trước
Cổ Đại , Sủng , Đam Mỹ , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tên gốc: Giá cá ảnh vệ nhĩ khai khai khiếu
Tạm dịch: Vị ảnh vệ này, ngươi mở mang đầu óc chút đi
Tác giả: 77 gia miêu – 77 家的喵
Editor + Beta-er: ToruD
Thể loại: Hoàng đế công x Ảnh vệ thụ, cường cường, sinh tử văn, ngọt, cung đình.
Giới thiệu truyện:
Năm sáu tuổi Trác Ảnh nhập cung, năm mười hai tuổi dựa vào võ nghệ cao cường được điều phái tới bên cạnh tiểu thái tử, chính thức trở thành ảnh vệ, phụ trách theo sát bảo vệ an toàn tính mạng của thái tử.
Hình Thần Mục chưa tròn tám tuổi nhưng vẻ ngây thơ chất phát trên mặt sớm đã không còn, hắn nhìn thấy một thiếu niên quỳ trên mặt đất, gằn từng tiếng hỏi thật: “Ta có thể tin tưởng ngươi không?”
“Ta nguyện thề sống chết trung thành với Điện hạ.”
Lời thề ấy, Trác Ảnh vẫn ghi tạc trong lòng, không thể quên cũng không dám quên.
Y một tấc cũng không rời, bảo vệ sự an toàn cho Hình Thần Mục, nhìn hắn từ một hài tử lớn dần thành một nam nhân đầu đội trời chân đạp đất, nhìn hắn ngồi vững vàng trên đế vị, bày mưu tính kế. Y cho rằng, cả đời này y sẽ đứng mãi ở vị trí này, yên lặng bảo vệ Thánh thượng của y.
Nhưng vào đêm mưa hôm đó, mọi thứ đều thay đổi.
Cái ôm quen thuộc của nam nhân mang theo nhiệt độ nóng bỏng, khiến y suýt nữa bị phỏng.
Vị Thánh thượng đương thời xưa nay phong thái khoáng đạt, cần chính yêu dân, cúi đầu xuống bên tai y, dùng giọng điệu cứng rắn chẳng khác gì năm xưa hỏi: “A Ảnh, trở thành hoàng hậu của trẫm có được không?”
Góc nhìn của công và thụ, hoàng đế công x ảnh vệ thụ, cường cường, có sinh tử văn, vui lòng chú ý.
Mặc Nhận
- Chapter 76 1 năm trước
- Chapter 75 1 năm trước
- Chapter 74 1 năm trước
Cổ Đại , Trọng Sinh , Đam Mỹ , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tên gốc: MẶC NHẬN | 墨刃
Tác giả: Nhạc Thiên Nguyệt
Edit: chi
Độ dài: 67 chương + 9 Ngoại truyện
Tags: Đam mỹ, cổ đại, HE, trùng sinh, chủ công, cường x cường, ân oán giang hồ, 1×1
Giới thiệu:
Cửu Trọng Điện chủ Sở Ngôn cả đời kiêu căng cao ngạo, tự phụ bản thân thiên tư hơn người, cuối cùng thua dưới tay tiểu nam sủng suốt mười năm của mình
Cơ nghiệp tổ tiên hủy trong nháy mắt, cùng đường mạt lộ, người người xa lánh, hắn lại nhớ đến người thị vệ theo hắn cả đời, bị chính miệng hắn lạ lệnh xử tử.
Một sớm tỉnh giấc, thời gian đảo ngược, như mộng như ảo.
Chưa kịp vui mừng vì bóng người áo đen trầm lặng kia vẫn còn ở bên mình, đã phát hiện đáy mắt người nọ tràn ngập ánh sáng lạnh lẽo của bi thương chất chồng.
—— Kiếm gãy rồi có thể đúc lại, lòng người mất rồi phải làm sao?
—oOo—
CP chính: Cường hãn bá đạo Điện chủ công x bình tĩnh ẩn nhẫn thị vệ thụ
CP phụ: Cố chấp táo bạo xà tinh bệnh công x si tình ngoan độc hắc liên hoa thụ
Báo động trước: truyện máu chó siêu lỗi thời, HE.
Lập ý: Đông Sơn tái khởi, rẽ mây thấy mặt trời.
—oOo—
Lời tác giả:
Trước khi bắt đầu chính văn, cho phép tôi lải nhải vài câu =v=
Có không ít người không có thói quen đọc lời giới thiệu, nên kẻ hèn này tự ý bày ra vài quả mìn ngay tại đây, dâng lên cho các tình yêu:
- Góc nhìn của công, thỉnh thoảng lẫn vào góc nhìn của thụ, không phá hủy thì không thể đảo ngược.
- Kiếp trước quá thảm, là chủ thượng kiêu căng x thị vệ ngu trung. Công lăn giường cùng nam sủng, thụ bị công tra tấn vứt bỏ, cuối cùng vì công mà chết. Sau khi sống lại, công hối hận, giác ngộ, bù đắp, còn thụ thì vẫn yêu hắn lặng lẽ đậm sâu như cũ. Trước ngược sau ngọt, HE.
Nhắc nhở thân thiện: Nhóm có yêu cầu cao với công, thụ; nhóm chú trọng vệ sinh thân thể, nhóm thuần ngọt ngào cưng chiều, xin hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc. Thụ xuất thân là tử sĩ, xin hãy gọi y là trung khuyển thụ, đừng gọi y là tiện thụ. - Có CP phụ thời lượng xuất hiện không đáng kể, không phải kiểu yêu đương phổ quát.
- Truyện lỗi thời, hành văn hạn chế, không có logic. Ý tưởng này hình thành từ hồi tâm sinh lý tác giả còn ở tuổi dậy thì, bây giờ được cấp quyền làm kịch truyền thanh phi thương mại nên đã chỉnh sửa lại lịch sử đen tối để tự mình giải trí, thỉnh các thiên thần nhỏ hãy nhẹ nhàng với nó.
- Tôi đã cố gắng liệt kê hết những thứ tôi nghĩ là bom mìn đối với độc giả, nếu khó chịu hãy dừng bước kịp thời. Tác phẩm này không set VIP, chỉ nhằm mục đích giải trí, vì vậy tôi lịch sự từ chối những bình luận ác ý và tiêu cực.
- Bản gốc được đăng tải miễn phí trên Tấn Giang, đừng đọc bản lậu nhé…
- Theo đánh giá của tôi thì đây là ngụy tra công x máu M thụ nhảy disco trên bãi mìn (thần kỳ là tới hết truyện vẫn toàn thây).
- Tác giả có nói đây là motif máu chó lỗi thời, trước ngược sau ngọt; nhưng tôi thấy ngược ngọt đan xen thì đúng hơn.
- Truyện này thỏa mãn được gu mỹ nhân đau bệnh vừa hộc máu vừa chém boss (của tôi) ( ̄▽ ̄)
Sau Khi Bị Xà Xà Chăn Nuôi
- Chapter 190 1 năm trước
- Chapter 189 1 năm trước
- Chapter 188 1 năm trước
Huyền Huyễn , Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Đường Sơ Niệm xuyên đến đại lục nguyên thủy và hai mắt nhìn nhau với một con rắn lớn màu vàng.
Đời này nàng sợ nhất là rắn, sau khi nhìn thấy thì chân run tới không động đậy nổi, lúc chạy trốn ngã nhào dúi dụi và rồi bắt được cái đuôi của nó.
Đường Sơ Niệm: Chết chắc, sắp bị nuốt sống vào bụng tới nơi rồi…
Cửu Di lại vây nàng thêm ba vòng, trong bụng thầm nghĩ: Giống cái này có thể sinh ra thú con khoẻ mạnh không nhỉ??
Cửu Di là con đằng xà cuối cùng ở trên đời, cũng là kẻ hung mãnh nhất. Cho tới nay, nó vẫn luôn tìm kiếm một phối ngẫu có thể thừa hưởng được lực lượng của nó, nhưng giống cái bình thường cứ thấy nó là đã bị dọa tới vắt chân lên cổ chạy rồi.
Cho đến có một ngày, nó gặp được một giống cái chủ động sờ chóp đuôi của nó…
Ban đầu khi bị rắn chăn nuôi, định nghĩa về bản thân của Sơ Niệm là “lương thực dự trữ”.
Sau một thời gian dài, lương thực dự trữ muốn cải thiện cuộc sống sinh hoạt cho bản thân, Sơ Niệm bắt đầu cuộc sống làm ruộng ở dị giới, thậm chí còn dần hướng về cuộc sống thường thường bậc trung có thịt có rau ăn.
Nhưng mà nàng đâu biết, lương thực dự trữ còn phải kiêm luôn việc ấp trứng QAQ.
Xã hội nguyên thuỷ, làm ruộng mỹ thực văn
Xà xà có ba hình thái, có hình người, yêu đương là yêu đương lúc trong hình người nha!
Hình tượng về nam chính mà các nàng mong muốn đều có hết, thế nên đừng do dự làm gì, chọn hắn đi chọn hắn đi.
Ngôn Tình , Cổ Đại , Trọng Sinh , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
CHIẾU ĐIỆN HỒNG
Tác giả: 昔昔盐
Nguồn: Zhihu
Edit: Thời Khanh
__________________
Giới thiệu:
Thuở nhỏ ta từng tranh ăn cùng chó hoang, thời điểm sắp ch.ết vì đói, có một tiểu quan chia cho ta nửa cái màn thầu. Vì báo ơn, ta nữ giả nam trang, làm gã sai vặt ở bên người hắn.
Người này từng là Hoàng Thái tử tôn quý nhất của quốc triều. Một sớm một chiều lưu lạc ở nơi bùn đọng dơ dáy lại bị kẻ thù cũ lăng nhục chà đạp.
Về sau, hắn trở thành Hoàng đế điên cuồng khiến người người e ngại. Nhưng vào một đêm tuyết rơi, trước khi t.ự v.ẫn, hắn đã si ngốc cầu xin:
“Vân Linh, đừng nhìn ta… Ta rất bẩn.”
Mở mắt một lần nữa, thời gian đã quay trở về hai mươi năm về trước. Đế sư lòng lang dạ sói, Tướng quân như hổ rình mồi, Hoàng đệ mưu đồ làm phản. Chỉ có tiểu điện hạ ngây thơ trong sáng, hồn nhiên chẳng hề hay biết.
Một đời này, ta chỉ đến để bảo vệ chàng thôi.
Cổ Tình Nhân
- Chapter 13 1 năm trước
- Chapter 12 1 năm trước
- Chapter 11 1 năm trước
Cổ Đại , Nữ Cường , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Xuy phao phao đích kim ngư
Thể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, Vả Mặt, Trả Thù
Team dịch: Bao đồng một mối lương duyên?
Giới thiệu
A tỷ là Thánh nữ của Miêu Cương, nhưng nàng ta lại yêu một nam nhân bên ngoài.
Để được gả cho hắn, nàng ta đã lấy trộm cổ tình nhân. Trước khi đi còn phóng hỏa thiêu chết tất cả mọi người trong bộ tộc.
Mười năm sau, sủng phi của Hoàng đế mắc phải căn bệnh kỳ quái, toàn thân mọc đầy mặt người.
Nàng ta ra lệnh cho ta đến Miêu Cương tìm cổ sư để giải cổ cho mình.
Nhưng ta lại lắc đầu, nói: "Nương nương quên rồi sao, tất cả cổ sư đều bị nương nương thiêu chết rồi mà."
[Xuyên Nhanh] Ký Chủ Nàng Vừa Mềm Vừa Ngọt
- Chapter 152 1 năm trước
- Chapter 151 1 năm trước
- Chapter 150 1 năm trước
Huyền Huyễn , Đô Thị , Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại , Hệ Thống , Xuyên Nhanh
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bạn đang đọc truyện [Xuyên Nhanh] Ký Chủ Nàng Vừa Mềm Vừa Ngọt của tác giả Hải Vị Vị. Hạng Tinh không ngờ có ngày mình sẽ nhìn thấy Thần, còn nghe chính Thần nói rằng mình kiếp trước đã cứu cả hệ Ngân Hà.
Ái chà, mình lợi hại như vậy sao?
Thần còn muốn cảm tạ cô, tặng lễ vật cho cô, hỏi cô muốn thứ gì?
Phải suy nghĩ cẩn thẩn mới được, lễ vật gì bây giờ?
Đắn đo suy nghĩ hồi lâu, cô mới cất giọng ngây thơ non nớt của mình nói:
“Ta muốn hưởng tất cả hạnh phúc trên thế gian."Chân trời đột nhiên xuất hiện ánh sáng, một chữ từ từ bay lên.
Được.
Xuyên Sách Sau Khi Hoán Đổi Thân Thể Với Ma Tôn
- Chapter 106 1 năm trước
- Chapter 105 1 năm trước
- Chapter 104 1 năm trước
Tiên Hiệp , Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại , Hài Hước , Nữ Phụ
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tên Truyện: Sau Khi Hoán Đổi Thân Thể Với Ma Tôn
Tác Giả: Cam Li
Số Chương: 106 chương
Thể Loại: Ngôn Tình, Cổ đại, Hài hước
Editor: Ji Ji (@Jiang0162) + Beta-er: Yui (@Yui0170)
- --
Tạ Vi Ninh xuyên vào vai nữ phụ ác độc làm bia đỡ đạn trong một quyển sách tiên hiệp xưa.
Nguyên chủ là nữ nhi của Tiên Đế, yêu thầm nam chủ căm hận nữ chủ, không chỉ không thích tu luyện pháp thuật mà còn một lòng tranh giành tình cảm đoạt quyền thế với nữ chủ, bị mọi người ghét bỏ.
Để thu hút sự chú ý của nam chủ, còn chủ động xin đi thảo phạt Ma Tôn, lại bị đánh cho sống dở chết dở, ma khí ăn mòn thân thể, khuôn mặt bị hủy, tu vi hoàn toàn tổn hại.
Nàng vừa mở mắt, chính là cảnh tượng nguyên chủ dẫn theo một đội ngũ, tự cho là đúng mà tiến đến vùng Ma giới đối đầu với đám người Ma Tôn, bọn Ma tu đang tiến thẳng đến giáp mặt.
Tạ Vi Ninh:......
Xuyên qua đã muộn, mệnh pháo hôi lại không tốt, còn chơi cái gì nữa? Không chơi.
Nàng chọn nằm yên tại chỗ chờ chết.
Kết quả, trời đột nhiên giáng thiên lôi màu tím.
Lúc tỉnh lại, trời đất đều thay đổi!
Cổ Đại , Khác , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
NGƯỜI TRONG SỐ MỆNH
***
(Tên do editor đặt lại)
Tác giả: 明月迢迢
Thể loại: Cổ đại, Hiện thực, Nhẹ nhàng
Editor: Qynn
- -----
Giới thiệu:
Ta tình cờ gặp một hành khất chuyên bói toán trên đường. Sau khi ăn sạch chén cơm ta cho, ông ấy phán ta có Mệnh Phượng hoàng.
Nhưng ta cảm thấy, dù ông ấy vì ba nắm gạo mà khom lưng thì cũng hơi quá lố rồi. Suy cho cùng, ta chỉ là người bán đậu phụ mà thôi.
Ai ngờ sau này, ta thực sự trở thành mẫu nghi thiên hạ.
Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn
- Chapter 134 1 năm trước
- Chapter 133 1 năm trước
- Chapter 132 1 năm trước
Cổ Đại , Đam Mỹ , Điền Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bạn đang đọc truyện Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn của tác giả Trà Tra Tra. Lục Cốc sắp phải thành hôn, nhưng đối tượng của hắn là một tên thợ săn hung dữ có tiếng trong thôn Thanh Khê, đáng nói là việc hôn nhân này vốn không phải của hắn mà là hắn thay thế ca ca mình gả đi.
Mặc dù hắn vạn phần không muốn, vô cùng khó chịu và tủi thân, nhưng dưới sự áp bức, hắn vẫn bị người khiêng lên kiệu hoa.
Mà việc gả thay này, vốn dĩ vô cùng phi lý và khó chấp nhận, Thẩm gia làm sao nhịn được, nhưng mà cãi đến rách họng, nháo đến tận trời, cuối cùng Lục Cốc vẫn bị đem về nhà họ Thẩm.Đã sẵn sàng sống trong sợ hãi, ai ngờ ngày tháng sau khi kết hôn lại không hề khó khăn như y tưởng tượng, thậm chí còn được ăn no, cũng không bị đánh đập.
Thầm Huyền Thanh còn mua cho y gà con vịt con, vây rào tre quanh hậu viện nói để cho y nuôi gà vịt.
Lục Cốc ngồi xổm trong hậu viện đếm gà đếm vịt, kinh sợ qua đi chỉ còn lại vui mừng, Thẩm Huyền Thanh nói những thứ này đều là của y.
Trưởng Công Chúa
- Chapter 171 1 năm trước
- Chapter 170 1 năm trước
- Chapter 169 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Trọng Sinh , Cung Đấu , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
TRUYỆN GỐC CỦA PHIM "ĐỘ HOA NIÊN" - TRIỆU KIM MẠCH, TRƯƠNG LĂNG HÁCH ĐÓNG CHÍNH
🌺Giải thích sơ lược:
[Đặc biệt những ai thuộc trường phái thích sạch sẽ, cực đoan đối với việc nam chính hoặc nữ chính luôn chiếm spotlight, xin cân nhắc trước khi lọt hố]
1. Nữ chính kiếp trước có người yêu, bởi vì một vài yếu tố khách quan không thể phát triển đến bước cuối cùng, nhưng không phải hoàn toàn không có gì xảy ra.
2. Nam chính cũng có crush (chưa cưa đổ thành công)
3. Mặt xấu nhất của hai người đều trưng ra cho đối phương xem và luôn đấu đá lẫn nhau. Xin đừng mong chờ quá cao ở câu chuyện về hai đối tượng xấu xa này.
→Một câu giản lược: oan gia trọng sinh thành người yêu
Văn án:
Lý Dung và Bùi Văn Tuyên mười tám tuổi thành thân
Lý Dung dùng gia thế của Bùi Văn Tuyên để trốn họa, Bùi Văn Tuyên lợi dụng thân phận Công chúa của Lý Dung để trở mình.
Bọn họ liên hôn vì chính trị, không có lấy một chút tình cảm.
Sau này, nàng thì trầm mê trong rượu chè sênh ca, còn hắn vì trong lòng đã có người thương có nhà không thèm về...
Làm phu thê ba mươi năm, trừ quyền thế ra không còn thứ gì khác.
Sau này bị kẻ khác chia rẽ, chết dưới chính mưu kế của đối phương, cũng không hề cảm thấy kì lạ.
Song, khi ngủ một giấc tỉnh lại, họ thế nhưng quay về năm 18 tuổi, về chính thời khắc cuộc đời cả hai khốn khó nhất.
Vì thế Bùi Văn Tuyên đến tìm Lý Dung.
"Điện hạ cảm thấy, cuộc hôn nhân này có nên tái diễn?"
"Nên chứ"
"Vậy tại hạ trước tiên phải thanh trừ vị "Khách khanh" của người"
("Khách khanh" là một chức quan cao cấp trong triều đình. Thời nhà Tần, khi có người từ các nước chư hầu đến làm quan được phong làm "khanh", và được dùng lễ tiếp khách để đối đãi nên mới có tên gọi như thế)
"Ngươi cho rằng ta sẽ bỏ qua cho người trong lòng ngươi ư?"
Sau một khoảng im lặng, Bùi Văn Tuyên lại nói, "Chi bằng, mỗi người nhường một bước, đợi hai năm sau, khi trong tay cả hai đều nắm đại quyền, chúng ta lại hòa ly (ly hôn). Lúc đó có oán báo oán, có thù báo thù, Công chúa thấy sao?"
Lý Dung trầm ngâm hồi lâu rồi nói, "Được thôi, trước cứ thế mà làm..."
Sau đó, Bùi Văn Tuyên và Lý Dung quyền khuynh triều dã, nhìn Lý Dung đang viết đơn hòa ly trong nhà, Bùi Văn Tuyên hết nhìn trái lại nhìn phải, cuối cùng bước vào thư phòng, "Hài tử đã lớn nhường này rồi, chi bằng cứ sống tiếp thế này một thời gian nữa?"
Vũ Sinh Quân Đã Lão
- Chapter 18 1 năm trước
- Chapter 17 1 năm trước
- Chapter 16 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bạn đang đọc truyện Vũ Sinh Quân Đã Lão của tác giả Chỉ Mộng. “Thấy nữ nhân đội đấu lạp đằng kia không, người thân duy nhất của nàng, sư phụ, đã bị khắc chết!” Phụ nhân mặc quần áo vải đang đi trên đường lót gạch xanh thì thầm với một phụ nhân khác bên cạnh. Tay nàng chỉ thẳng vào một nữ tử lạnh lùng.
Vũ Duyệt ngồi trong quán trà ở giao lộ, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, phía dưới tấm lụa mỏng của đấu lạp là một khuôn mặt thanh tú phảng phất nét u buồn. Nàng khẽ gõ ngón trỏ lên bàn trà, thở dài một hơi.
“Cô nương, có thể ngồi chung bàn được không?” Một giọng nam nhẹ nhàng truyền vào tai Vũ Duyệt. Vũ Duyệt ngước mắt liếc nhìn, thấy đó là một nam tử ôn nhu mặc trang phục sạch sẽ, nàng khẽ gật đầu.
Sau Khi Sư Tôn Không Cần Ta
- Chapter 12 1 năm trước
- Chapter 11 1 năm trước
- Chapter 10 1 năm trước
Tiên Hiệp , Huyền Huyễn , Cổ Đại , Đam Mỹ , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Thể loại: Tiên hiệp, Tu chân, Duyên trời tác hợp, HE
Edit + Beta: Nhược Thiên Y
Văn án
Mười năm bên nhau, chúng ta vốn lưỡng tình tương duyệt.
Ta chỉ không nghĩ tới, sư tôn thế mà lại quên mất ta.
Mới tháng trước, trước lúc bế quan, đêm ấy chúng ta còn thân mật với nhau.
Ánh mắt như chứa đựng ngàn vạn vì sao, hưng phấn mà nói với ta: "Tiểu Ngọc, rất nhanh thôi, ta sẽ có thể cứu ngươi."
Tag: Duyên trời tác hợp, Tiên hiệp tu chân
Một câu tóm tắt: Ta và sư tôn ở bên nhau mười năm, nhưng hắn không nhớ ta nữa.
Trăng Tàn
- Chapter 98 1 năm trước
- Chapter 97 1 năm trước
- Chapter 96 1 năm trước
Cổ Đại , Đam Mỹ , Ngược , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Mộng Hồi
Thể loại: Đam mỹ cổ trang, ngược luyến tình thâm, SE.
Nhân vật chính: Mộ Dung Hoa, Tiểu Thất, Bạch Thái Thiên.
Văn án:
Thời cổ đại xa xưa, nam bắc phân tranh người nào mạnh kẻ ấy làm vua, lúc bấy giờ đất nước được chia làm 2 miền Nam Bắc, mỗi miền là một người cầm quyền tự xưng đế và mang quốc hiệu của riêng mình.
Người ta hay nói Bắc Bạch-Nam Tề chính là vì nguyên nhân này. Hai miền giao chiến triền miên thề không đội trời chung, luôn dùng mọi cách áp bức đối phương phải nhượng bộ đem cống vật giao nộp.
Mà ở giữa 2 miền Nam Bắc là một dải núi không thuộc Bắc cũng chẳng thuộc Nam. Ở đó khí hậu ôn hoà cây cỏ tươi tốt và đặc biệt dược liệu rất nhiều, núi này gọi theo tên của một thần y ở đó, gọi là núi Trường An.
Liễu Trường An cùng với 7 đệ tử sống ở đây nghiên cứu y thuật cứu người còn trồng rất nhiều dược liệu quý hiếm.
Có người đồn rằng Liễu thần y đã điều chế ra thuốc cải tử hoàn sinh làm lòng tham của người trong thiên hạ nổi lên. Từ người trong giang hồ cho tới người trong triều đình hay kể cả những bách tính bình thường đều tới ngỏ lời muốn mua lại. Liễu Trường An bất lực nói đi nói lại:" Không có gì gọi là cải tử hoàn sinh hết, lão phu chỉ là một đại phu bình thường cũng không phải tiên nhân làm sao có thể giúp người chết sống lại chứ."
Những người này căn bản nghe không vào còn cho rằng ông cố tình giấu diếm, bọn họ thương lượng không được đe doạ cũng không xong nên dùng vũ lực chèn ép Liễu thần y. Bọn chúng dùng tính mạng đệ tử đe doạ ông, nếu không giao thuốc sẽ hạ đao giết người. Đệ tử trong núi đều là những đứa trẻ còn nhỏ tuổi, đứa lớn nhất mới chỉ có 22 còn nhỏ nhất thì mới 16 ông sao có thể lấy tính mạng của các đệ tử ra đánh cược, không thể đánh ông bất đắc dĩ đành thỏa hiệp. Hẹn bọn họ sáng ngày mai sẽ giao thuốc ra, đám người giang hồ gian xảo bắt ông giao ra ngay bây giờ nếu không thì đừng trách. Tên đại ca vung cây đao trên tay một đường xoẹt ngang một đệ tử ngã xuống đất, máu từ cổ chảy ra không ngừng nhuốm đỏ một vùng xung quanh. Mọi người vừa kinh hãi vừa căm phẫn hét lên:"Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ,"
Đại đệ tử điên cuồng vừa hét vừa lao tới tên lão đại:" Ngươi dám giết Tiểu Ngũ, ta liều chết với ngươi, aaaaa..."
Còn chưa chạy tới đã bị gã một đao chém chết ngay tại chỗ.
"Đại ca....huhu...đại ca..."
Núi Trường An trước đây không khí trong lành cây cỏ xanh tươi giờ bao trùm một màn u tối sặc mùi máu tanh. Liễu Trường An liều mình với đám đạo tặc giang hồ đem đệ tử thứ 7 tên Tiểu Thất trốn ra ngoài.
Tiểu Thất là đứa trẻ ông nuôi từ khi còn bé xíu, nó ngoan ngoãn lương thiện lại rất có tố chất của một đại phu, chỉ là đứa trẻ này có gương mặt quá đẹp. Một nam tử lại thanh mảnh và nhẹ nhàng, làn da trắng như sứ, đường nét khuôn mặt hoàn hảo như bước ra từ trong tranh. Ánh mắt to tròn lại trong sáng và đơn thuần tựa như một trang giấy trắng chưa nhiễm bụi trần, Liễu Trường An sợ khuôn mặt của Tiểu Thất nếu ra ngoài sẽ gặp phiền phức nên luôn giữ y ở trong núi. Ông yêu quý tiểu đệ tử này nhất nên cái gì biết đều sẽ chỉ cho Tiểu Thất, luôn đặt y trong tầm mắt, cật lực bảo vệ và che chở.
Hai thầy trò dọc theo hướng phía Nam chạy trốn khắp nơi, vừa phải tìm đường vừa tránh sự truy sát của đám giang hồ khiến cả hai người dần kiệt sức.
Liễu Trường An đưa tay nải cho Tiểu Thất dặn dò:
"Những gì ta dặn con trước đây hãy nhớ kĩ, đừng quá tin tưởng vào một ai người ta cho con một sẽ lấy của con mười thậm chí là trăm. Không được nói cho bất kì ai con là đệ tử của Liễu Trường An ta nghe rõ chưa. Thuốc chỉ được dùng trong trường hợp không còn cách nào khác, bảo quản nó cho tốt. Mau chạy đi sư phụ sẽ đánh lạc hướng bọn chúng."
Tiểu Thất lắc đầu liên tục nước mắt lã chã rơi:
"Sư phụ đưa nó cho bọn chúng là được mà, chúng chỉ cần thuốc không cần mạng người."
"Không được yếu đuối như thế, con có phải là nam tử hán không, con như vậy sao ta có thể yên tâm chứ. Đám giang hồ kia con nghĩ chúng đơn giản chỉ vì thuốc cải tử hoàn sinh này thôi sao, dù đưa hay không thì chúng ta đều sẽ phải chết thôi, con đừng lưỡng lự nữa mau chạy đi ".
Xa xa đã nghe tiếng hét vang trời:" Đừng có trốn nữa, giao thuốc ra lão tử sẽ cho các ngươi một con đường sống còn không thì đừng có trách. Liễu Trường An nếu muốn giữ lại một mạng cho đệ tử của ngươi thì nên biết điều một chút ".
Liễu Trường An đẩy mạnh Tiểu Thất:
"Mau đi đi"
Tiểu Thất quệt ngang giọt nước trên mặt nhìn sư phụ lần cuối rồi cầm tay nải chạy vào sâu trong rừng.
Trở Về Thời Niên Thiếu Của Kiếm Tiên
- Chapter 124 1 năm trước
- Chapter 123 1 năm trước
- Chapter 122 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Trọng Sinh , Ngược
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Sau ngày đại hôn bị phu quân một kiếm xuyên tim, ta đổi sang kịch bản tu luyện thành thần.
Ta theo đuổi Tạ Như Tịch rất nhiều năm, theo đuổi đến mức vỡ đầu chảy máu, máu lại kết thành vảy, ta cũng chưa từng nhụt chí.
Ta từng thở hổn hển hỏi hắn rằng, Tạ Như Tịch, làm sao mới có thể khiến trái tim chàng rung động?
Hắn siết chặt kiếm, lặng im không nói.
Mãi đến khi một thiếu nữ áo vàng xuất hiện, giống như một bông hoa nghênh xuân nở vào giữa trời đông giá rét.
Hắn cười vì một cái liếc mắt của nàng ta, vì chiếc khăn tay nàng ta tỉ mỉ thêu thùa, cũng vì nàng ta mà tức giận khó nhịn.
Ngày ta và Tạ Như Tịch đại hôn, hắn vì nàng ta mà nhập ma.
Sau đó hắn chém chết ba ngàn người của Phù Lăng Tông.
Một kiếm cuối cùng xuyên thấu tim ta, ta mới giật mình hiểu ra, thì ra không phải Kiếm Tiên đệ nhất tu tiên giới không biết động tình.
Đính Hôn
- Chapter 157 1 năm trước
- Chapter 156 1 năm trước
- Chapter 155 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Sau khi Hạng gia suy tàn, lão cha của Hạng gia từ một quan viên thanh liêm lỗi lạc thoáng cái trở thành tham quan ai cũng kêu đánh, Hạng Nghi dẫn theo đệ muội tuổi nhỏ không nơi nương tựa, gian nan sống qua ngày.
Nàng tìm đến thế gia đại tộc Đàm thị, cũng chính là hôn ước ngày xưa định ra rồi tự mình vào cửa Đàm gia.
Việc này vừa xảy ra, không ai không trào phúng nữ nhi Hạng gia tính kế bám lấy Đàm gia, ngay cả thể diện cũng không cần.
Đến đệ đệ muội muội đều khuyên ngăn nàng bởi khi gả vào Đàm gia, chắc chắn sẽ không có ai thiệt tình đối đãi với Hạng Nghi.
Hạng Nghi cười cười, nàng chỉ an tĩnh đứng ở trước cửa Đàm gia để chờ xem thái độ của vị hôn phu.
︎ ‘◡’ ⚝ ๑҉ ᯤ ︎
Đàm Đình chưa từng thấy qua vị hôn thê xuất thân từ tham quan môn đình này, lần đầu tiên biết nàng, chính là nàng cầm hôn thư tìm đến trước cửa nhà mình.
Đàm Đình không thích nàng lắm, nhưng cũng thoải mái tiếp nhận hôn sự này.
Hắn không thích nàng, không thích tâm kế, lại càng không thích nữ nhân tính toán. Nhưng nàng dám gả, hắn cũng không có gì mà không dám cưới.
Sau khi thành hôn, hắn cùng nàng không có lời nào để nói, chỉ mắt lạnh nhìn nàng thực hiện những quy củ khắc nghiệt của tức phụ Đàm gia, sớm tối thưa hầu, xử lý nội trạch, chăm sóc tộc nhân, cùng việc kéo dài huyết mạch với hắn…
Hắn sẽ không vì nàng mà ra mặt, cũng sẽ không giúp nàng chống lưng, xong việc cũng chưa từng ôn tồn mềm giọng.
Nhưng nàng cũng chưa bao giờ oán giận quá nửa câu, không bao giờ lộ ra một tia cảm xúc.
Đàm Đình cho rằng, chỉ cần nàng không tham lam vô độ giống cha thì chính mình cũng không phải không thể hoà hợp với nàng.
Cho đến một ngày, hắn nhìn thấy Hạng Nghi nói giỡn với người khác.
Nàng mặc xiêm y mộc mạc, cả người không có mấy món trang sức, nhưng trong đôi mắt sáng ngời lóe lên ánh sáng ôn hòa dịu dàng, nàng yên lặng đứng trong đám người nhưng nổi bật vô cùng chói mắt.
Đàm Đình sửng sốt một lúc.
Nhưng trong nháy mắt nàng nhìn thấy hắn, nụ cười nhu hòa trên mặt chợt biến mất.
Quân Hoan Tỏa Kiều
- Chapter 71 1 năm trước
- Chapter 70 1 năm trước
- Chapter 69 1 năm trước
Cổ Đại , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Quân hoan tỏa kiều (Trùng sinh)
Tác giả: Mộc Nhã Tịnh Nguyệt
Tóm tắt:
Nàng là gông xiềng, cũng là cứu rỗi.
Tag: Ông trời tác hợp, trùng sinh, điềm văn, báo thù ngược cặn bã.
Nhân vật chính: Phó Dung Chương, Vân Kiều.
Góc nhìn: Nữ chủ
ʕง•ᴥ•ʔง ʕ•ᴥ•ʔ ʕ ᵔᴥᵔ ʔ
[Đây là một đoạn văn nhỏ trùng sinh sửa sai]
Vân Kiều có môi hồng răng trắng, eo vừa nhỏ lại mềm mại.
Nhưng có quá nhiều người ham muốn nàng, mỗi ngày trôi qua đều nơm nớp lo sợ.
Một ngày, nàng bị nhiếp chính vương tàn nhẫn lạnh lùng Phó Dung Chương cướp về phủ, trở thành nhiếp chính vương phi.
Người người chế nhạo nàng, còn tưởng rằng kiên trinh, thì ra lại muốn thấy người sang bắt quàng làm họ, sợ là chết thế nào cũng không biết.
… Mọi người còn không được nghe tin nàng bị ngược đến chết hoặc là bị vứt bỏ, chỉ thấy nàng vinh sủng cả đời.
Chỉ có Phó Dung Chương mới biết được, yêu hai kiếp, nàng là gông xiềng cũng là cứu rỗi.
Đừng Hòng Cướp Hoàng Hậu Của Trẫm
- Chapter 110 1 năm trước
- Chapter 109 1 năm trước
- Chapter 108 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Trọng Sinh
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Sau khi trọng sinh, Thích Vô Biệt đăng cơ vào năm năm tuổi.
Hừm, dù tuổi nhỏ, nhưng kí ức đời trước vẫn còn, trong lòng tiểu hoàng đế suy nghĩ, cũng là lúc nên đem tiểu Hoàng Hậu còn đang ê a học chữ nhập cung thôi.
Ai nói thiên cổ đế vương đều đa tình chứ?
Ai nói hậu cung ba ngàn giai lệ mới là bình thường chứ?
Đừng nói nhược thủy tam thiên, trên đời này chỉ cần một mình nàng là đủ rồi.
Ân Mịch Đường: QAQ hoàng đế đáng sợ quá, ta muốn về nhà!!
Thích Vô Biệt: Trẫm về nhà mẹ với nàng.
Thể loại
- Truyen tranh
